Cảm xúc đôi khi thật lạ, chẳng biết nó trốn ở đâu khi ta không nghĩ về nó? Cũng chẳng biết điều gì khởi lên những ý tưởng những suy nghĩ hay một câu nói bất chợt nào đấy. Tui đang ngồi thế rồi tự dưng nhớ về một câu gì đó rõ ràng trong đầu mình có biết nhưng không thể hình dung một cách cụ thể bởi nó cứ thật mơ hồ.
Sau một hồi cố gắng để nhớ ra trọn vẹn cái câu mà mình vừa mới nhớ đến và không hiểu vì sao mình nhớ:
“Có một thời ngay cả nỗi đau cũng mạnh mẽ ồn ào không giấu nỗi.”
Và thế đấy tôi nhớ ra một câu mà tui không biết nguồn gốc mà cũng không hiểu vì sao mình nhớ hay tại sao mình lại nghĩ đến câu nói ấy. Nhưng tui tin câu nói ấy không phải là của mình, bởi tui không nói được một câu ngắn gọn xúc tích và đầy chất thơ như thế.
Thế là đánh câu trên vào Google không ngờ nó ra cả bài thơ của một người khá nổi tiếng. Post lại đánh dấu một cảm xúc vu vơ…
Có Một Thời Như Thế
Có một thời vừa mới bước ra
Mùa xuân đã gọi mời trước cửa
Chẳng ngoái lại vết chân trên cỏ
Vườn hoa nào cũng ở phía mình đi
Đường chẳng xa, núi không mấy cách chia .
Trong đáy mắt trời xanh là vĩnh viễn
Trang nhật ký xé trăm lần lại viết
Tình yêu nào cũng tha thiết như nhau
Có một thời ngay cả nỗi đau
Cũng mạnh mẽ ồn ào không giấu nổi
Mơ ước viễn vông, niềm vui thơ dại
Tuổi xuân mình tưởng mãi vẫn tươi xanh
Và tình yêu không ai khác ngoài anh
Người trai mới vài lần thoáng gặp
Luôn hy vọng để rồi luôn thất vọng
Tôi đã cười đã khóc những không đâu
Một vầng trăng niên thiếu ở trên đầu
Một vạt đất cỏ xanh rờn trước mặt…
Mái tóc xanh bắt đầu pha sợi bạc
Nỗi vui buồn cũng khác những ngày xưa
Chi chút thời gian từng phút từng giờ
Như kẻ khó tính từng hào keo kiệt
Tôi biết chắc mùa xuân rồi cũng hết
Hôm nay non, mai cỏ sẽ già .
Tôi đã đi mấy chặng đường xa
Vượt mấy núi mấy rừng qua mấy biển
Niềm mơ ước gửi vào trang viết
Nỗi đau buồn dồn xuống đáy tâm tư
Em yêu anh hơn cả thời xưa
(Cái thời tưởng chết vì tình ái)
Em chẳng chết vì anh, em chẳng đổi
Em cộng anh vào với cuộc đời em
Em biết quên những chuyện đáng quên
Em biết nhớ những điều em phải nhớ
Hoa cúc tím trong bài hát cũ
Dẫu vẫn là cung bậc của ngày xưa
Quá khứ đáng yêu, quá khứ đáng tôn thờ
Nhưng đâu phải là điều em luyến tiếc.
Xuân Quỳnh
© 2011, henrylongnguyen.com. Luôn Tôn Trọng và Bảo Hộ mọi Tác Quyền như một lời cảm ơn!
1/ Trích lời nhắn tới những kẻ thiếu ý thức về Bản Quyền và Quyền Tác Giả:
…” Bài viết dù là của ai thì nó cũng không tự nhiên mọc ra như cây cỏ để bạn bứng về trồng lên mảnh vườn của bạn. Và nếu bạn nghĩ rằng mình có thể đủ thông minh để qua mặt được các cổ máy tìm kiếm, tác giả sẽ không truy được bài viết mà bạn đã chôm chỉa ngay cả khi bạn đã xóa bỏ thông tin tên tuổi của họ hoặc đã đổi luôn tựa đề thì tôi thật tình nghi ngờ về trí tuệ của bạn đấy. “…
2/ Có thể tìm hiểu nguyên văn nội dung của đoạn trích trên bằng cách Click vào phần văn bản này cũng như tham khảo thêm các điều khoản khác về Quyền Sử Dụng và Tác Quyền tại Website này.
Bài Cùng Chủ Đề
- [Tùy Bút] Khi Người Ta Không Còn Trẻ
- [Tùy Bút] Không Dành Cho Một Riêng Ai!
- [Tùy Bút] Nghe Gió Bên Thềm
- [Tùy Bút] Thụy Du & Tôi – Hãy để anh ôm em – Ngang bằng sự chết!
- Là Sống… Hay Chỉ Đang Tồn Tại?
- Nếu… Ai Đã Có Lần
- Tùy Bút: Ngày nào đó, ta có thôi hết yêu người!?
- Lover’s Concerto – Khúc Tình Ca Thánh Thiện Nhất
- Love You and Love Me
- [Blog] Timeline – Dòng Thời Gian
Bài Trong Chuyên Mục
- Sự Quan Trọng Của Những Khoảnh Khắc
- [Tùy Bút] Khi Người Ta Không Còn Trẻ
- [Truyện Ngắn] Đi Về Phía Mưa
- Những khoảng trống... không phải để lấp đầy
- [Blog] Nó - Cổ Tích, Phim Hoạt Hình và Phong Cách Fantasy
- Thư Ngỏ
- Harry Potter and the Deathly Hallows: Part 2 [2011] BRRip 900Mb
- [Truyện Ngắn] Vì Gem có điều bí mật
- Hãy nói yêu thôi, đừng nói yêu mãi mãi!
- Khi Một Cánh Cửa... Khép Lại
