Diễn Văn Đọc Vào Bọng Cây

Tags: | Categories: Lăng Kính Xã Hội, Tiêu Điểm

Rồi mai đây, chúng ta sẽ làm một tấm bia tưởng niệm cho lòng nhân ái của con người, lòng kính trọng cho nền giáo dục. Tấm bia có thể sẽ được dựng ở quảng trường thành phố, khắc ghi với dòng chữ “ở đất nước này, nơi đây, đã từng có một giai đoạn, con người đối xử với nhau như dã thú. Công an đã nhét súng vào họng thường dân để tra khảo. Thầy cô đã giao học trò mình cho những người có vũ trang đánh đập. Người cùng màu da đã nhục hình trẻ con 10 năm. Thế hệ trẻ đã hận thù nhà trường, căm hận xã hội và cười chê, phỉ nhổ vào nền đạo đức giáo khoa… và tất cả những điều đó, điều đã bị lãng quên trong sự vô và cố tình của của nhiều tầng lớp con người, kể cả quan chức có trách nhiệm”.

Khi nào chúng ta có thể lập tấm bia đó? Ở thời điểm nào mà chúng ta có thể tự cam đoan với nhau rằng những điều thương tâm đó chỉ còn là quá khứ? Khi nào chính quyền có thể mạnh mẽ lên tiếng rằng xã hội đã thật sự có bình an. Và khi nào pháp luật sẽ nghiêm minh và quyền con người đã đủ để công an không còn tụ họp nhau đánh thường dân, không còn vô cớ tát tai người đi đường, dân quân không lấy nhục hình ở trẻ em làm niềm vui cho mình?

Những điều dị thường đó, xảy ra hàng ngày, khiến những giọt nước mắt khóc thương cho bé trai 13 tuổi tự tử vì danh dự 47.000 đồng đã rơi ít đi, niềm vui cho bé gái bị nhà trường tra khảo đến phát điên vì 47.800 đồng oan, nay đã nói lại được cũng lặng lẽ hơn. Xã hội đã chai lì, con người đã làm quen với những điều bất khả mà nay quá thường nhật: như con thú ăn cỏ sau khi làm quen uống máu đồng loại đã biến thái vô luân.

Thật độc đáo, như một gánh xiếc thương tâm. Mỗi ngày trên đất nước Việt Nam, chúng ta lại có thêm một câu chuyện quái gỡ và phi nhân, thường nhật như mỗi sáng ta phải ăn sáng trong máu và gặm rỉa những điều nhức nhối của dân tộc mình như loài quái điểu. Không ai nói, và cũng không ai biết vì sao những điều điên loạn đó không ngừng lại. Một xã hội tự hào với 4000 năm văn hiến đột nhiên lại vật vã thiếu văn minh nhưng thừa thãi các quan chức tập thắt cà-vạt kiểu Anh và tập bước xuống đúng thế từ những chiếc xe hơi bóng lộn.

Chúng ta sẽ làm sao? Hay chúng ta rồi sẽ ra sao?

Sự phẫn nộ là đám mây đen đang che phủ. Các nhà lãnh đạo có thể kiêu ngạo và chỉ nhìn thấy sự im lặng của dân chúng trước những điều xảy ra, nhưng với đám đông, ai đứng trong đó cũng cảm nhận thấy rằng đó là sự bùng nổ đang đợi giờ chín muồi. Cái gì sẽ xảy ra? Không ai biết và cũng không ai có thể tưởng tượng đúng được những điều sẽ đến. Chỉ mơ hồ biết là đau khổ rồi sẽ chồng chất khổ đau.

Những dòng tin gọi là “công lý” được đưa ra từ báo chí Việt Nam, bỗng vang lên như tiếng cười tràn đầy nước mắt của những ai có lương tâm. 25 triệu đồng bồi thường cho bé gái bị câm do tra khảo. Một cuộc đời phía trước sẽ bị lãng quên với cái giá rẻ mạt như vậy. 4 dân quân thích hành hạ trẻ em bị đưa ra khỏi lực lượng tự vệ như một cách làm yên lòng dân. Công an đánh dân được đổi đi làm việc nơi khác để trấn an lương tâm xã hội, kẻ quyền chức làm sai được thuyên chuyển công tác, đôi khi là bí mật nhậm chức cao hơn… Nhân tâm Việt Nam bị thách thức, đạo lý và tri thức Việt Nam bị sỉ nhục trước thói quen coi thường nhân dân của một hệ thống quan quyền nghĩ mình có thể làm tất cả, thậm chí bóp méo lương tri, sự thật… của dân tộc mình. Ai sẽ trả lại cho niềm tin xã hội đã bị tước đoạt? Ai sẽ đem lại một đời sống trong lành và công bằng giữa một thế giới nhiều ngụy biện và ác độc của loài ma sói?

Bọng cây không trả lời tôi.

Tất cả những câu hỏi của tôi cũng như những lời kêu gào đòi lại nhân ái và công bằng bên ngoài kia cuộc đời cũng rơi vào bọng cây, im lặng và vô vọng.

Tôi không thích tên của đất nước mình nằm trên bảng đồ thăng tiến rực rỡ khi bên trong đó, ngày ngày những bản biến tấu của uất hận và nước mắt cứ vang lên. Tôi không mong tên đất nước mình đứng nhất nhì thế giới vể xuất khẩu gạo nhưng mùa xuân đến vẫn có hàng triệu người dân tôi đói thấp thỏm. Tôi cũng không mong quốc gia mình có quân lực nhất nhì Châu Á để thừa thãi súng để kê vào miệng thanh niên nhưng im lặng nhìn khi kẻ thù phía Bắc bức hiếp dân mình trên biển.

Những thằng trí thức – như tôi – chỉ là đồ tồi.

Ví chúng chỉ có chữ nghĩa và sự bất lực đồng hành, viết lên mấy câu và làm một điều gì đó chẳng đáng gì với thế giới sống của nó.

Tôi mượn bọng cây để phỉ nhổ vào mặt mình, và xin lỗi bọng cây vì tôi đã lợi dụng nó. Tôi tệ đến mức chẳng còn biết lợi dụng ai, ngoài cái bọng cây.

Bọng cây biết cách im lặng, cho qua mọi thứ tôi đã đọc vào. Nhưng tôi tệ hơn một cái bọng cây, vẫn ôm những thứ đó, thậm chí biết rằng mình mang theo những nỗi buồn, đến chết cũng không thể nào quên được.

Nhạc sĩ Tuấn Khanh

© 2011, henrylongnguyen.com. Luôn Tôn Trọng và Bảo Hộ mọi Tác Quyền như một lời cảm ơn!

1/ Trích lời nhắn tới những kẻ thiếu ý thức về Bản Quyền và Quyền Tác Giả:
…” Bài viết dù là của ai thì nó cũng không tự nhiên mọc ra như cây cỏ để bạn bứng về trồng lên mảnh vườn của bạn. Và nếu bạn nghĩ rằng mình có thể đủ thông minh để qua mặt được các cổ máy tìm kiếm, tác giả sẽ không truy được bài viết mà bạn đã chôm chỉa ngay cả khi bạn đã xóa bỏ thông tin tên tuổi của họ hoặc đã đổi luôn tựa đề thì tôi thật tình nghi ngờ về trí tuệ của bạn đấy. “
2/ Có thể tìm hiểu nguyên văn nội dung của đoạn trích trên bằng cách Click vào phần văn bản này cũng như tham khảo thêm các điều khoản khác về Quyền Sử DụngTác Quyền tại Website này.


Những Bài Viết Gợi Ý - Có Thể Bạn Sẽ Thích!
[Suy Ngẫm] Trên Tay Có Đá
Trên một ngọn núi cao lêu đêu đứng khều mây, có ông thầy. Lần đầu tới chơi, thầy kêu bỏ mấy cục đá xuống cho rảnh tay múc giùm ta gàu nước. Bạn cãi ủa con có cầm đá gì đâu. Thầy cười, khi nãy con định ném đá cho bể đầu ông xe ôm dưới chân núi mà. Tại thằng ...
Đọc Tiếp
Đừng cố gắng làm người nổi tiếng…
“Đừng cố gắng làm người nổi tiếng mà trước hết hãy làm người có ích” và “Biết tự hào về bản thân là tốt nhưng biết xấu hổ còn quan trọng hơn” là 2 câu hỏi nghị luận trong đề thi Văn khối C và D trong kì thi Đại học (ĐH) năm 2011. Hai câu hỏi này khá ...
Đọc Tiếp
Không Ai Đá Đồ Chó Chết Cả
Trước tiên, tôi nói rõ cái tựa trên không phải tôi đặt. Nó là một chương trong cuốn sách nổi tiếng: Quẳng Gánh Lo Đi và Vui Sống Sở dĩ tôi Trích đăng chương này là vì nó là một chương bị thiếu trong hầu hết những cuốn Ebook tồn tại và phát tán trên Internet. Trong phần tóm lượt này ...
Đọc Tiếp
[Suy Ngẫm] Những Nghịch Lý Của Cuộc Sống
Đã có lúc nào đó trong cuộc đời, bạn chợt nghĩ đến những điều này: Dù bạn có làm tốt công việc, nhiệm vụ của mình bao nhiêu đi chăng nữa, nhiều người tán thành và khen ngợi bạn... thì vẫn sẽ có người chê bai, dè bĩu bạn. Dù bạn có cố gắng bao nhiêu đi chăng nữa để sống một ...
Đọc Tiếp
Sự thông minh và sự “chậm lớn” của người Việt
Sau những giờ phút xúc động đến "nghẹn con tim", khi chứng kiến GS Ngô Bảo Châu được vinh danh trên trường quốc tế với Giải thưởng Fields danh giá, và được trong nước vinh danh thành "hiện tượng Ngô Bảo Châu", cũng như trước đây là "hiện tượng" Đặng Thái Sơn- nghệ sĩ biểu diễn piano, giải nhất cuộc ...
Đọc Tiếp
Là Sống… Hay Chỉ Đang Tồn Tại?
Mỗi cá nhân hợp thành tập thể rồi hình thành xã hội – đặt ra quy chuẩn – luật lệ đúng sai – Bằng cách đó chính chúng ta tạo ra dòng chảy cuộc sống và để nó cuốn lấy ta và những thế hệ khác ở tương lai. Đó là cách chúng ta gọi tên “cuộc sống” và cho ...
Đọc Tiếp
Câu Hỏi Độc Ác Từ Những Đứa Trẻ
Rồi đến một ngày, chúng sẽ đứng trước xã hội một cách ngạo mạn, hống hách và ác độc cất tiếng đòi hỏi và đe dọa xã hội bằng bạo lực. Và nếu không được xã hội thỏa mãn những dục vọng của mình, chúng sẽ tàn phá xã hội một cách không thương tiếc... Tôi luôn luôn bị ám ảnh ...
Đọc Tiếp
Tùy bút Trịnh Công Sơn – Tin vào niềm tuyệt vọng
Một con người bình dị và đơn giản, đơn giản nhưng không hề tẻ nhạt. Lặng lẽ, không ồn ào náo nhiệt nhưng sâu sắc và âm ĩ như chính những tình khúc của ông. Trịnh Công Sơn - tôi không quen ông nhưng tôi biết ông qua nhưng câu từ đẹp và mê hoặc trong từng ca khúc. Và ít ai ...
Đọc Tiếp
Người Việt chỉ dùng trí thông minh vào chiến lược tầm thấp?
Những thành phần ưu tú của xã hội chưa được chọn lựa đúng giá trị làm cho các chuẩn giá trị bị đảo lộn cũng là một nguyên nhân làm cho con người không phát huy tối đa hiệu quả sự thông minh vốn có của mình. Người Việt có thông minh! Còn nhớ những năm 80, tôi đang ở Sofia, ...
Đọc Tiếp
[Suy Ngẫm] Trên Tay Có Đá
Đừng cố gắng làm người nổi tiếng…
Không Ai Đá Đồ Chó Chết Cả
[Suy Ngẫm] Những Nghịch Lý Của Cuộc Sống
Sự thông minh và sự “chậm lớn” của người Việt
Là Sống… Hay Chỉ Đang Tồn Tại?
Câu Hỏi Độc Ác Từ Những Đứa Trẻ
Tùy bút Trịnh Công Sơn – Tin vào niềm tuyệt
Người Việt chỉ dùng trí thông minh vào chiến lược
  • http://pulse.yahoo.com/_UIZMG54EZ3USLSTHJXSRY7P6UI Nguyen Minh tam

    bi dat qua! nhung do chi la 1 phan cua xa hoi thoi ma. dung lap tam bia tuong niem cho ca xa hoi nhu the! vay thi bac Khanh cung bi oan day! ca anh Long nguyen nua. Con- chau?….
     

  • Lesan_chosun48

    du tu ngu hoi da man nhung bai vuet nay rat doi dao cam xuc , hay , va phan anh rat dung su that

  • Ineed_you633

    nhung thang tri thuc – nhu toi – chi la do toi! hay nhi?

Copyright © 2009 - 2012 Heavenly Wind™ | Gió Thiên Đường™
– Sống Chậm Lại… Nghĩ Khác Đi… Yêu Thương Nhiều Hơn!
...
Henry Long Nguyen - Powered by WordPress
Krishnamurti: Chân Lý là mảnh đất không có lối vào!