
Đôi khi có những điều đứng giữa những sự mập mờ, ranh giới giữa chúng mỏng manh vô cùng. Đứng ở góc nào cũng thì thấy chúng giống nhau, phải tinh tế lắm mới nhận ra sự khác biệt.
Đôi khi, chính ta vẫn thường nghĩ, ở đời, gặp mặt và thân thiết nhau – gắn bó một thời gian dài với ai đó – cho dù là bất kỳ mối quan hệ nào cũng đều là do chữ Duyên (chỉ là duyên – ko phải duyên số). Và vì là Duyên thì chắc chẳn một ngày sẽ hết, không có buổi tiệc nào không tàn. Do vậy, ta mong muốn trong khoảng thời gian đó – những gì liên quan đến mình – ta sẽ cố mang đến sự thoải mái cho những mối quan hệ đó trước khi những sợi dây kết nối ấy mất đi.
Vậy mà… Đôi khi sự tận tâm, và trí tuệ của ta lại bị hiểu lầm là độc đoán. Nhưng ngẫm lại thì bị hiểu lầm cũng đúng. Việc gì ta cũng giành suy xét, biết chọn những cái tốt nhất cho người khác – biết chắc chắn cái gì là sai – biết cái gì sẽ thành công nếu họ làm theo ý mình. Rõ ràng là độc đoán cũng giống như thế thôi.
Nếu cho là vậy thì ta cũng có lời giải thích của riêng mình chứ! Độc đoán là nhất nhất bắt mọi người theo mình dù đúng dù sai – ta không như vậy. Nếu họ chọn tự được cái tốt nhất – ta không phản đối. Nếu họ đưa ra được lý lẽ chứng minh lý thuyết và hành động của ta là không phù hợp – ta sẵn sàng thừa nhận. Thế nhưng hiếm có ai làm được điều đó với ta – và chẳng mấy khi ta thấy những gì họ làm theo lời ta nói mà kết quả lại đâm ra tồi tệ.
Bằng chứng là họ luôn được những gì tốt nhất khi có sự hiện diện của ta bao năm đấy thôi. Nhưng con người là loài rất lạ lùng. Đôi khi, họ vẫn biết cái gì là tốt nhất nhưng họ không muốn theo mà chỉ muốn hành động theo cái họ thích… ta cũng quên là chính mình đôi khi cũng như vậy… lo cho nhiều người đúng là đã làm chuyện bao đồng nhiều lằm rồi.
Chắc cũng đến lúc những kết nối với một vài cá nhân phải được ngắt đi, có thể những gì đã xảy ra là điều báo trước. Ta là gió mà đôi khi lại quên, sự đến và đi vốn là quy luật, gió làm sao có thể ở mãi một nơi để lo lắng và quan tâm đến nhiều thứ. Gió vốn chẳng mang trên mình thứ gì mà… sao lại nặng lòng vì những kết nối vô thường?
Đời là vô thường, đời là gió, là đến… là đi – chúng ta là vô thường nên chúng ta phải đến rồi phải đi.
Có lẽ đôi khi… chính khoảng cách, sự xa lánh lại nói lên nhiều điều hơn là quá thân thiết, gần gũi. Mỗi một người, tự thân là một cơn gió… và gió là vô thường cho nên sẽ đến và phải đi. Đôi khi sự ra đi mới là cái nhắc nhở chúng ta về sự trân trọng hiện tại hoặc nhắc nhở về một hoài niệm đẹp.
Quan trọng là khi ra đi, lòng chẳng bận tâm và nuối tiếc điều gì cả. Nếu trong suốt thời gian ấy, chúng ta thật sự đã mang đến những điều tốt đẹp, những lợi ích dài lâu.
Từ lâu, ta đã luôn tự dặn mình: Sự gần gũi làm mất đi sự tôn trọng… vậy mà đôi khi lại quên. Có lẽ cũng có lúc cần hóa thân trở lại thành gió để không ai thật sự ôm trọn được gió, không ai giữ chân được, cố nắm bắt cũng vuột lướt qua tầm tay.
Đôi khi.. cũng không cần để lại một lời nhắn, không cần muốn lắng nghe một lời xin lỗi… có điều gì đó hết rồi… thì chắc là do duyên mà thôi!
Henry Long Nguyen
© 2011, henrylongnguyen.com. Luôn Tôn Trọng và Bảo Hộ mọi Tác Quyền như một lời cảm ơn!
1/ Trích lời nhắn tới những kẻ thiếu ý thức về Bản Quyền và Quyền Tác Giả:
…” Bài viết dù là của ai thì nó cũng không tự nhiên mọc ra như cây cỏ để bạn bứng về trồng lên mảnh vườn của bạn. Và nếu bạn nghĩ rằng mình có thể đủ thông minh để qua mặt được các cổ máy tìm kiếm, tác giả sẽ không truy được bài viết mà bạn đã chôm chỉa ngay cả khi bạn đã xóa bỏ thông tin tên tuổi của họ hoặc đã đổi luôn tựa đề thì tôi thật tình nghi ngờ về trí tuệ của bạn đấy. “…
2/ Có thể tìm hiểu nguyên văn nội dung của đoạn trích trên bằng cách Click vào phần văn bản này cũng như tham khảo thêm các điều khoản khác về Quyền Sử Dụng và Tác Quyền tại Website này.
Những Bài Viết Gợi Ý - Có Thể Bạn Sẽ Thích!
Đời người thì ngắn ngủi, thời gian thì chẳng dừng lại bao giờ. Cũng nhiều lần tôi nói, bạn nói, chúng ta nói rằng: Thời gian trôi nhanh quá nhỉ? Nhưng rồi ngẫm lại thì thật sự nó không hẳn là quá nhanh mà là vừa đủ. Đủ để hình hài của một đứa trẻ trưởng thành... rồi trở thành ...
Đọc Tiếp
Cuộc Đời Không Như Là Cổ Tích...
Tôi không chủ ý giới thiệu bài thơ này, bởi đã có lần tôi đề cập nó trong một bài viết cách đây rất lâu: 5cm/1 Giây. Nhưng nhiều sự trùng hợp liên kết, tôi đang gom ý tưởng để viết 1 truyện ngắn trong đó có nhắc đến bài thơ này. Nguồn gốc ...
Đọc Tiếp
Đôi khi ta bỏ mất lòng biết ơn cơn gió mà chỉ thấy rằng cơn gió vô tình, sao không ở mãi cùng ta. Gió vốn động, đến và đi là quy luật, để mang yêu thương đi khắp chốn. Gió đâu có bao giờ dừng lại, và chẳng ai nhốt được cơn gió.
Ngàn năm trước, vạn năm sau... nhân ...
Đọc Tiếp
Mỗi cá nhân hợp thành tập thể rồi hình thành xã hội – đặt ra quy chuẩn – luật lệ đúng sai – Bằng cách đó chính chúng ta tạo ra dòng chảy cuộc sống và để nó cuốn lấy ta và những thế hệ khác ở tương lai. Đó là cách chúng ta gọi tên “cuộc sống” và cho ...
Đọc Tiếp
Tôi đọc rất nhiều những bài viết về gió, hầu như tất cả. Tôi biết ở 1 số bài viết người ta thường cho Mây là người yêu thật sự của gió nhưng tôi không đồng tình. Cho nên những bài viết đó tôi không post ở Blog này, đơn giản là không đồng tình thì không post.
Tôi vốn định ...
Đọc Tiếp
Đây là bài hát trong trẻo nhất mà tôi từng biết. Giai điệu của nó luôn khiến người ta bồi hồi xúc động, nhất là khi đang có tâm trạng mà nghe những lời ca trong vắt ấy cất lên thì chỉ muốn bật khóc.
Đó là cảm giác đầu tiên khi tôi nghe bài hát ấy, nghe đi nghe ...
Đọc Tiếp
Khuyến nghị: Bài viết này mang nhiều quan điểm cá nhân và được Tag trong phần Blog - Cá Nhân - bài viết này không hiển thị ngoài trang chủ. Vì lợi ích của chính mình - bạn nên cân nhắc kỹ trước khi quyết định đọc tiếp hoặc trở về trang chủ để đọc những bài viết khác vì ...
Đọc Tiếp
Bài viết này là một trong những chủ đề mà tôi ngâm lâu nhất bởi muốn nói mà có quá nhiều điều để chia sẻ chẳng biết nên chọn lọc cái gì để trình bày.
Tôi có 3 đoạn chính trong bài viết này - không hẳn là do tôi viết hoàn toàn:
- 1 trong số đó chỉ là ...
Đọc Tiếp
Thật khó để tìm một chủ đề hay đề tài nào đó để thay lời chúc trong những ngày này, bởi ai cũng bận rộn, tất bật cho những niềm vui, những dự định, những chuyến đi chơi và cả sự hối hả để mau chóng kết thúc những công việc dang dỡ của năm cũ.
Tại Blog Gió Thiên Đường, ...
Đọc Tiếp
Bản chất con người vốn cô đơn. Đó là sự thật. Tất cả mọi người đều có lúc cảm thấy cô độc. Cả những người cởi mở, vui tính nhất hay những người, đang chìm đắm trong hạnh phúc vô biên, vẫn luôn có những khoảnh khắc ko thể chia sẽ cùng ai. Những khoảng trống mà ở đó chỉ ...
Đọc Tiếp
Khuyến cáo: Nếu bạn vô tình hay thật sự muốn đọc nội dung bên dưới thì hãy ghi nhớ một điều, bài viết này có thể có những tình tiết thật và có thể hoàn toàn là hư cấu cho nên không có nội dung cũng chẳng có trật tự và cốt truyện. Dù sao đi nữa, nó vẫn là ...
Đọc Tiếp
Trước tiên, tôi có lời cảm ơn đến một vài bạn đã gởi email thăm hỏi về lý do thời gian gần đây tôi ít viết bài cho Blog. Dù là những dòng rất ngắn nhưng tôi xem đó như lời động viên mình tiếp tục cố gắng. Một lần những cảm ơn đến tấm lòng đã quan tâm và ...
Đọc Tiếp
Sẽ rất là có lỗi với chính mình nếu tập phim cuối cùng của HP kết thúc mà tui không viết tí gì để đánh dấu sự kiện này. Tui còn nhớ như in cái ngày tui cầm cuốn Harry Potter đầu tiên do Lý Lan dịch, lúc đó mỗi tuần chỉ phát hành 1 tập mỏng dính số trang ...
Đọc Tiếp
Sẽ rất đau đớn khi bạn yêu một người nào đó mà không được đáp lại.
Nhưng còn đau đớn hơn khi bạn yêu một ai đó mà không đủ dũng cảm để nói cho người đó biết bạn đã yêu như thế nào.
Có thể chúng ta phải gặp một vài người nào đó, nhầm một vài lần như vậy trước ...
Đọc Tiếp
Ngụ ý của câu chuyện dưới đây chính là việc lựa chọn cho mình một thái độ sống và hiểu nó một cách đúng đắn. Theo tôi để tồn tại là không đơn giản. Nhưng chúng ta không chỉ cần phải tồn tại mà còn phải sống. Sống theo bản năng là cách của loài vật. Chúng ta không thể ...
Đọc Tiếp
Tự Sự - Lưu Quang Vũ
Dù đục dù trong con sông vẫn chảy
Dù cao, dù thấp cây lá vẫn xanh...
Dù người phàm tục hay kẻ tu hành,
Cũng phải sống từ những điều rất nhỏ.
Ta hay chê rằng cuộc đời méo mó
Sao ta không tìm ngay tự trong tâm?
Đất ấp ôm cho mọi hạt nảy mầm
Nhưng nụ chồi tự vươn lên ...
Đọc Tiếp
Bởi chỉ duy nhất Thời Gian mới hiểu được tình yêu quan trọng đến thế nào trong đời sống này.
Tình yêu, đó là vẻ đẹp vĩnh cửu và sự bất diệt của con người.
- Victor Hugo -
Nói ngay rằng... trong cái câu trên của ngài Victor Hugo thì tôi chỉ thích mỗi đoạn đầu: "Bởi chỉ duy nhất ...
Đọc Tiếp
1/ Một bộ phim không thuộc hàng đỉnh của năm 2011 tính đến thời điểm này nhưng đáng xem. Tôi thật sự phấn khích khi xem nó bởi nhiều tâm trạng. Đầu tiên là vì thuyết thế giới song hành theo mạch thời gian, nó làm tôi nhớ lại hồi còn đi học cấp 2... tôi từng ngồi vẽ 1 ...
Đọc Tiếp
Sẽ rất là có lỗi với chính mình nếu tập phim cuối cùng của HP kết thúc mà tui không viết tí gì để đánh dấu sự kiện này. Tui còn nhớ như in cái ngày tui cầm cuốn Harry Potter đầu tiên do Lý Lan dịch, lúc đó mỗi tuần chỉ phát hành 1 tập mỏng dính số trang ...
Đọc Tiếp
Khoảng thời gian năm 2000, đó là khoảng thời gian tôi còn đi học, tôi tình cờ đọc được một truyện ngắn ở đâu đó mà tôi cũng không nhớ rõ là mình đọc được từ nguồn nào. Nhưng tôi nhớ nội dung câu chuyện đó rất rõ, mà lúc đó thì Internet và Google chưa thịnh hành như bây ...
Đọc Tiếp
Như tôi vẫn thường nghĩ và đã có lần viết rằng: âm nhạc và người nghệ sĩ ''đích thật'' sẽ chuyển tải điều mình muốn nói vượt qua mọi rào cản ngôn ngữ và biên giới để khiến người nghe hiểu được cái hồn của bài hát. Quả thật vậy, phần giai điệu là thành công đầu tiên của ca ...
Đọc Tiếp
Một ngày nọ, sau khi đã tạo ra con người, Đấng Sáng Tạo bèn triệu tập muôn loài đến để hỏi ý kiến về một chuyện:
- Ta muốn tặng cho loài người một món quà giá trị nhất mà ta có được. Nhưng Ta muốn không phải ai cũng dễ dàng có được nó. Vậy ta phải làm sao ...
Đọc Tiếp
Cảm xúc đôi khi thật lạ, chẳng biết nó trốn ở đâu khi ta không nghĩ về nó? Cũng chẳng biết điều gì khởi lên những ý tưởng những suy nghĩ hay một câu nói bất chợt nào đấy. Tui đang ngồi thế rồi tự dưng nhớ về một câu gì đó rõ ràng trong đầu mình có biết nhưng ...
Đọc Tiếp
Để nói về ca khúc này, chỉ có thể tóm gọn rằng: Đây là một trong số những ca khúc hiếm hoi của Việt Nam giàu hình ảnh và có ngôn từ đẹp đến từng góc cạnh... hơn thế nữa... không nhiều người biết rằng đằng sau chữ "Thụy" trong ca khúc Khúc Thụy Du còn là một câu chuyện, ...
Đọc Tiếp
Bạn đi được bao xa với ước mơ của mình trên vai?
Tôi cũng từng hỏi mình câu đó... lâu lắm rồi... và cũng không ít lần... gần đây.
"(Chúng) Ta là ai trong thế giới này?"
Cái câu hỏi đầu tiên trong "Truyện Không Kể Về Những Anh Hùng" của cậu thật sự ám ảnh tôi ngay từ buổi đầu đọc nó ...
Đọc Tiếp
[Tùy Bút] Khi Người Ta Không Còn Trẻ
[Blog] Chàng Chăn Cừu Cũng Đã Đi Xa…
[Tùy Bút] Nghe Gió Bên Thềm
Là Sống… Hay Chỉ Đang Tồn Tại?
Gió Yêu Ai – Bạn có biết không?
[Blog] Timeline – Dòng Thời Gian
Sự Quan Trọng Của Những Khoảnh Khắc
[Ngụ Ngôn] Tôi Có Thể Ngủ Khi Gió Thổi
Những khoảng trống… không phải để lấp đầy
[Blog] Nó – Cổ Tích, Phim Hoạt Hình và Phong
Harry Potter and the Deathly Hallows: Part 2 [2011] BRRip
Khi Một Cánh Cửa… Khép Lại
[Tùy Bút] Không Dành Cho Một Riêng Ai!
Vì… Chỉ Thời Gian Mới Hiểu!
Source Code – BRRip 600Mb – Mật Mã Gốc
Harry Potter and the Deathly Hallows – Part 2
[Truyện Ngắn] Điện Thoại Lúc Nửa Đêm
Forever – Em Có Đợi Tôi Mãi Được Chăng?
[Ngụ Ngôn] Món Quà Của Sáng Tạo
[Tùy Bút] Thụy Du & Tôi – Hãy để anh
[Truyện Ngắn] Kẻ Mang Vác Ước Mơ