Là Sống… Hay Chỉ Đang Tồn Tại?

Tags: , , , , , | Categories: * Blog, Cánh Đồng Gió, Lăng Kính Xã Hội, Ngụ Ngôn Tâm Hồn, Tiêu Điểm

Mỗi cá nhân hợp thành tập thể rồi hình thành xã hội – đặt ra quy chuẩn – luật lệ đúng sai – Bằng cách đó chính chúng ta tạo ra dòng chảy cuộc sống và để nó cuốn lấy ta và những thế hệ khác ở tương lai. Đó là cách chúng ta gọi tên “cuộc sống” và cho như vậy là đang sống.

Một đêm, ngồi chat với đứa em gái, con bé than thở về những lo toan, quan niệm xã hội ràng buộc một con người… phải sống sao để vừa lòng tất cả. Về áp lực công việc, gia đình… rồi chuyện tình yêu cứ đến cứ đi… Rồi con bé hỏi: Làm sao để thay đổi được tất cả? Làm sao để cuộc sống trở nên thoải mái hơn, dễ chịu hơn hiện tại?

Câu hỏi làm tôi nhớ đến chuyện gần đây, một cô bạn ở vùng quê cũng than thở về cuộc sống sau hôn nhân. Cô không còn là mình của trước đây, tự do thực hiện các ước mơ mà phải gò bó theo khuôn khổ nề nếp để làm dâu. Chuyện lấy chồng là do để yên lòng cha mẹ, anh chồng cưng vợ như gà mái ấp con không cho đi làm chỉ ở nhà làm nội trợ và sinh con… cuộc sống mà bao người nhìn vào đều khen cô tốt số. Thế nhưng, với cô đó là sống cho người khác… vì người khác và để đúng theo quan niệm xã hội đặt ra cho một người phụ nữ.

Tôi tự hỏi cuộc sống thời đại này có phải là quá khó để những người trẻ ngày nay luôn cảm thấy bị áp lực, khó để hòa nhập và theo đuổi nếu luôn cảm thấy bế tắc? Có phải đó là đầu mối của những nguyên nhân khiến giới trẻ dẫn đến tuyệt vọng và tự tử? Cái chết hoặc sự trốn chạy… cả cô bạn và đứa em tôi đều nghĩ đến điều đó.

Lúc đó, tôi trả lời con bé rằng:

Thị phi là một phần của cuộc sống, anh chỉ ra cho em một điểm… còn hiểu thế nào thì tùy – xuyên suốt lịch sử nhân loại chưa từng có người nào và cả hàng thánh nhân không có ít nhất 1 kẻ ganh ghét.

Đôi khi chúng ta biết điều đó, nhưng hiểu nó lại là cả một quá trình và để sống cùng với sự thấu hiểu triết lý đó lại là chuyện khó hơn nữa. Cuộc sống là không dễ dàng nhưng cũng không hẳn quá khó để sống. Đó là nói về chuyện sống sao để vừa lòng mọi người. Nói về chuyện áp lực cuộc sống: công việc – gia đình – tình cảm… đó là do chúng ta bị ràng buộc.

Phải! Tất cả chúng ta bị ràng buộc bởi nhiều sợi dây vô hình ngay từ khi chúng ta chào đời.
Một đứa trẻ bị ràng buộc với xã hội, cuộc sống, gia đình ngay từ khi chào đời bằng một cái tên… cái tên này đi theo nó đến cuối cuộc đời. Nhìn nhận từ một khía cạnh khác, cái tên đó vốn không phải là của ta mà chỉ là 1 tên gọi được đặt ra để ràng buộc với cuộc sống và những mối nối quan hệ sau này.

Lớn lên một chút, ta bị ràng buộc vào dòng chảy văn hóa của từng đất nước, của từng xã hội khác nhau, từng môi trường sống khác nhau… ta phải đến trường để học, để hình thành nhân cách. Cái dòng chảy đó tiến xa hơn: đã học thì phải thành tài mới có tương lai và sự nghiệp… gọi nôm na là cuộc sống ổn định sau này.

Vậy là: do những sợi dây khác nhau ràng buộc mà tạo ra những con người với nhiều nhân cách khác nhau. Nói dễ hiều một chút thì do môi trường mà ta đã sống, văn hóa mà ta đã tiếp thu, cách ứng xử của người với người mà ta từng thấy, tư tưởng của những người mà ta từng tiếp xúc sẽ tạo nên một cá tính khác nhau trong mỗi con người…

Và mỗi bản thể đó hàng ngày vẫn tương tác với nhau tạo ra cái ngược lại là thế giới. Chia nhỏ thế giới này thì được nhiều hình thái xã hội, chia nhỏ xã hội ta được nhiều gia đình. Cách mà mỗi cá nhân trong gia đình đó sống lại bị chính những quan niệm – giá trị  – lề lối của phần lớn những tập thể cá nhân khác đặt ra… và theo cách nào đó nó nó thấm vào tiềm thức của ta dưới nhiều tên gọi mỹ miễu khác nhau.. nhưng gọi tên theo sự thật đó là bị áp đặt tư tưởng của các thế hệ trước… các thế hệ đã nhiều năm… có thể  nhiều trăm năm, ngàn năm trước.

Mỗi cá nhân hợp thành tập thể rồi hình thành xã hội – đặt ra quy chuẩn – luật lệ đúng sai – Bằng cách đó chính chúng ta tạo ra dòng chảy cuộc sống và để nó cuốn lấy ta và những thế hệ khác ở tương lai. Đó là cách chúng ta gọi tên “cuộc sống” và cho như vậy là đang sống.

Vậy… nếu như ngày từ đầu chúng ta đến với cuộc sống này mà không bị ràng buộc bởi một cái tên, bởi những quy củ – các mối quan hệ gia đình – các quan niệm xã hội thì:

Ta là ai trong thế giới này?

Chúng ta bị ràng buộc ngay từ khi sinh, nhưng chúng ta hoàn toàn có quyền lựa chọn riêng. Sao không lựa chọn là chính mình – sống theo ý thích của mình vì ta có quyền chọn lựa để thoát ra nó.

Nếu chọn cái chết để giải quyết, hãy suy nghĩ và tưởng tượng ra sau cái chết của mình… mọi việc diễn ra như thế nào? Mặt khác: chết có phải là sự từ bỏ những người thân hiện tại – những mối quan hệ – từ bỏ cuộc sống cũ. Vậy nếu sống mà có thể thay đổi sao không làm mà phải tìm đến cái chết.. hay vì chính chúng ta quá nhút nhát để được là chính mình? Không dám bức phá để bơi ngược dòng mà cứ luôn để dòng nước cuốn đi rồi than thở…

Trong hoàn cảnh đó tôi ủng hộ sự trốn chạy. Trước hết là để mình sống một cuộc sống khác, một cuộc đời mới. Làm quen với những con người mới và có thêm thời gian chính chắn  để một ngày quay về đối mặt với nổi ám ảnh của mình giờ đã là quá khứ.

Tôi cũng chợt nhận ra vì sao tôi thích mình là hình ảnh của gió, bởi chẳng có 1 ràng buộc nào quanh nó. Ngày xưa, tuổi thơ tôi thích là cánh diều nhưng rồi nhận ra con diều bị ràng buộc bởi sợi dây. Tuổi 13 -18 , tôi thích hình ảnh kiêu hùng của con đại bàng.

Thích đến nỗi hình ảnh đó đi vào trong truyện của tôi (Codark) với hai con vật biểu trưng là đại bàng và sư tử. Nhưng rồi trưởng thành, tôi lại thấy thật ra con đại bàng không muốn bay như người ta vẫn luôn nói: tự do như một cánh chim. Với tôi con đại bàng không có tự do bởi lẻ: nó phải bay để săn mồi. Với nó chỉ có: Bay lên hay là chết!

Do đó tôi là gió, và đến giờ vẫn chưa tìm ra điều gì giữ chân và ràng buộc được nó… tình yêu chăng… còn mơ hồ quá.

Và trong khi đang viết cái bài này, tôi chợt nhớ đến 2 bài viết sưu tầm mà mình đã đăng từ rất lâu… lúc còn là Admin của diễn đàn cũ và cũng có chút tương tự nội dung. Cũng hay nếu post lại để chia sẽ. Bài viết nêu ra câu hỏi mà tôi rất thích:

Bạn đang sống hay đang tồn tại?

Henry Long Nguyen

______________________

Đặt Tên Cho Cuộc Sống

Hồi nhỏ thường hỏi mẹ… tại sao “con cá” lại tên là “con cá” mà không kêu là “con chim”… tại sao “cà rem” lại kêu là “cà rem” mà không kêu là “cái nồi”… ti tỉ những thứ khác…
Lớn hơn một chút lại hỏi tại sao người ta lại gọi bọn con là “nhi đồng” mà không phải là “nhi sắt”… tại sao lại là “hun nhau” mà không phải là “nếm môi”.

Rồi đến ngay tận bây giờ… lúc viết cái entry này… thì vẫn nghĩ… tại sao “con chuột” không gọi là “con giun” hay “nỗi nhớ” không gọi là “heo hút” .

Để trả lời những câu hỏi đó thì mẹ vẫn nói: tại tên nó là vậy thì người ta gọi là vậy.

Thế mình muốn nghĩ khác thì sao…

Con muốn đặt tên mặt trời là [mặt đất] đấy
Con muốn đặt tên mặt đất là [cái nôi]
Con muốn đặt tên mẹ là [mầm sống]
Con muốn đặt tên tình yêu là [mắt xích]
Con muốn đặt tên nỗi đau là [phù phiếm]

Con thật lòng muốn phá ra khỏi cái khuôn phép đấy mẹ à… như hôm nay… con đã nhìn lên mặt đất” đón nắng… nhìn xuống “cái nôi” để thấy bóng mình… “Mầm sống” có biết là con khao khát “mắt xích” như thế nào để rồi cuộc sống con chỉ còn là “phù phiếm”.

Một điều nữa… “mầm sống” của con à… nếu được đặt lại tên mình… con muốn mình tên là “Ngày Mai” vì ngày mai của con sẽ mang lại hy vọng… mang lại ước mơ… mang lại tình yêu và hạnh phúc cho con.

Con đã và đang cảm nhận cuộc sống theo cách của riêng mình… nếu có ai hỏi con điều con tự hào nhất về bản thân mình… thì đó chính là… con đã dám đặt tên cuộc sống theo cách mà con muốn.

Sống và tồn tại…

Nhìn xa thì cuộc đời là hài kịch, nhìn gần thì cuộc đời là bi kịch…

Có bao giờ bạn đặt câu hỏi: Bạn đang sống hay đang tồn tại? Còn mình, câu hỏi đó đã ám ảnh mình từ khi mình nhận thức được mình là một thực thể trong cuộc sống này…

Nhiều khi thấy mình đang sống. Đó là khi mình nhìn những đứa trẻ nhiễm HIV nô đùa vô tư trong làng SOS Gò Vấp, nhìn những giọt nước mắt nóng hổi của những người dân vừa nhận những phần quà nhỏ nhoi từ những sinh viên tình nguyện. Mình sống, là khi báo với má “Con đậu đại học rồi”, là khi đem bằng đại học về báo cáo đã thành công. Tôi sống, là khi tôi có cảm xúc khi nghe một bài hát hay, khi có những thành công nho nhỏ trong công việc, với cái gật đầu hài lòng của sếp…

Nhiều khi cũng thấy mình đang tồn tại. Khi chạy xe ngoài đường, tôi không biết sao mình lại chạy con đường này, mình đang đi đâu, về đâu? Công việc này sẽ dẫn ta về đâu? Phương hướng là gì? Khi mình bước ra khỏi phòng phỏng vấn, ước gì được quay lại trả lời câu hỏi khi nãy. Tôi tồn tại, khi tôi không lo lắng được gì cho gia đình, mà chỉ biết lo cho mình như một điều hiển nhiên. Tôi không biết 10 năm nữa, 20 năm nữa mình đang là ai? Mình đang làm gì và mình như thế nào? Hay mình đã chết, hay sống vật vờ như con thiêu thân? Khi tôi làm những điều khờ khạo với những con người lạ lẫm, khi tôi yêu một ánh mắt điên dại không dành cho mình, không bao giờ…

Có những người rất thông minh sống trong thế giới này vì họ luôn biết cách làm chủ thế giới. Bản thân tôi luôn muốn làm được điều đó, để hiểu ý nghĩa thật sự của cuộc sống, vì mỗi ngày qua là một sự cố gắng như một món quà mà không có lại được. Những ngày đã sống đang dài ra chính là tuổi đời đang ngắn lại. Sống lâu đã gọi là sống chưa? Hay chỉ là đã tồn tại trong thời gian dài, ngủ im trong khi thế giới ngoài kia đang thức?

Con người ít ai tự nhận mình đang tồn tại. Tôi có những người bạn, không có nghề nghiệp, không có tiền, không có học vấn, không có gia đình… Mỗi người có một thứ, hai thứ, ba thứ… trong số đó. Và chỉ trông chờ vào những đồng tiền của ba má, của những người quan tâm, trông chờ vào một vận may để thay đổi cuộc đời. Nhiều khi tôi tự hỏi tại sao. Nhưng nhìn thấy họ vui, thì chấp nhận vậy như một điều hiển nhiên. Tại sao lại quá bận tâm trong khi mình đã ra gì đâu? Họ vẫn vui vẻ đấy thôi. Đi với nhau, vui là được rồi. Khuyên bảo nhau nhiều làm gì, đó cũng chẳng phải là sở thích của mình. Họ bảo họ đang sống, và sống một cách vui vẻ. Vậy đấy…

Bản thân con người không ai hoàn hảo. Vấn đề cốt lõi là biết mình là ai và đứng đâu trong thế giới rộng lớn này. Mình lại là một con người đa mang, nên không khi nào ngừng suy nghĩ xem mình đang là ai và sẽ trôi về đâu? Sống và tồn tại, mình đang đứng ở khoảnh khắc nào? Tại sao chúng ta lại phải sống thế này ngày qua ngày? Tại sao chúng ta không có cách giải thoát tốt nhất? Hay bản thân mỗi con người trong thế giới này đều tồn tại mà không biết mình đang tồn tại?

Bản thân tôi, mỗi ngày qua luôn canh cánh câu hỏi: Mình đang sống hay tồn tại? Để chi? Để nhắc nhở mình không được vô cảm, không được làm những việc vô nghĩa và luôn luôn biết yêu thương…

Còn bạn, thấy mình đã sống chưa? Hay chỉ đang tồn tại ngày qua ngày?…

© 2011, henrylongnguyen.com. Luôn Tôn Trọng và Bảo Hộ mọi Tác Quyền như một lời cảm ơn!

1/ Lời nhắn về ý thức Bản Quyền và Quyền Tác Giả:
…” Bài viết dù là của ai thì nó cũng không tự nhiên mọc ra như cây cỏ để bạn bứng về trồng lên mảnh vườn của bạn. Và nếu bạn nghĩ rằng mình có thể đủ thông minh để qua mặt được các cổ máy tìm kiếm, tác giả sẽ không truy được bài viết mà bạn đã chôm chỉa ngay cả khi bạn đã xóa bỏ thông tin tên tuổi của họ hoặc đã đổi luôn tựa đề thì tôi thật tình nghi ngờ về trí tuệ của bạn đấy. “
2/ Có thể tìm hiểu nguyên văn nội dung của đoạn trích trên bằng cách Click vào phần văn bản này cũng như tham khảo thêm các điều khoản khác về Quyền Sử DụngTác Quyền tại Website này.


  • mkat

    bài này anh viết hay wa ,cảm ơn anh nhiều

  • http://henrylongnguyen.com Henry Long Nguyen

    @ The Wind: mình cũng vậy, rất vui vì bạn đã nói ra suy nghĩ của bạn, bất kỳ ai đã cm ở blog này chắc hẳn ít nhiều đều thích hình ảnh của gió.

    Nếu muốn, bạn có thể add mình ở Facebook hoặc yahoo darkprince_hk.

    Thân!

  • Thần Thái

    Có lẽ mình đang tồn tại! Tồn tại giữa một thế giới mông mênh này …. mình thấy mình nhỏ bé …. và cứ tồn tại …..

  • YeFi

    Là sống hay là tồn tại, cũng chỉ mãi là một câu hỏi không hồi kết thúc vì có bao giờ và có ai cùng một lúc sở hữu được cả hai lựa chọn!? Thôi thì ta tạm hài lòng rằng ta đang vẫy vùng trong những tấm lưới lồng lộng của cuộc đời, là gió là mây là cát bụi ven đường hay là gì đi nữa ta cứ hài lòng với những điều ta đã đang và vẫn tiếp hoài phấn đấu.

    Mình vui vì lại có thêm một người bạn hiểu được nỗi khổ của đại bàng. Và mình mong người bạn này sẽ hiểu cả nỗi khổ lang bạt của gió, có khi cánh diều vươn mãi chỉ mong thoát khỏi sợi dây ràng buộc để tự do như làn gió mà đâu biết sợi gió đang thèm thuồng một bến đỗ bình yên.

    À, mình cũng hay bị lan man, thường mắc bệnh tự kỉ lắng nghe tiếng đêm thở dài…

  • Lê Hà

    Hồi trước, trong sách văn học dịch câu: tobe or not tobe” là sống hay không sống? em nghĩ rằng phải dịch là tồn tại hay là sống mới đúng!
    Em đọc được rất nhiều điều ý nghĩa về cuộc sống, bài này cũng là một trong số đó!
    Có lúc em giận mình chỉ là tồn tại, có lúc em vui sướng khi nhận thấy mình sống, nhưng hồi tâm lại em nghĩ rằng, em tồn tại trên thế giới này là để sống, để học tập, để yêu thương, để viết comment này, hj! chúc anh luôn có được những giây phút hạnh phúc với cuộc sống này!

    • http://henrylongnguyen.com Henry Long Nguyen

      Em nói là phải gọi anh bằng bác thì hơi rộng rãi quá đó :D thật sự anh chưa đến 28 – cũng không tới ngưỡng 29 càng hơi xa tuổi 30 cho nên chỉ là 1 thế hệ 8x của nửa đầu thập niên 80 thôi. Chúc em vui :D

  • Lady_star_lucky

    song theo uoc mo cua minh hay song theo caj dam bao cho tuong laj la tot hon?????

    • http://henrylongnguyen.com Henry Long Nguyen

      Cuộc sống là những sự lựa chọn, lựa chọn tốt nhất là cái khiến mình cảm thấy sống thanh thản ở cả hiện tại và tương lai.

  • Ảnh Tử

    Là bóng. Xuất hiện ngoài ánh nắng nhưng khi vào trong bóng râm lại biến mất.

    Em tự hỏi, đó có phải là một cách thích nghi với môi trường?

    • http://henrylongnguyen.com Henry Long Nguyen

      Cái bóng thì có vẻ không dc rõ ràng lắm cho ví dụ về sự thích nghi dù cũng có thể hình dung ra vì cái bóng chỉ là hình thù dc tạo ra từ chủ thể – trong bóng râm cái bóng biến mất nhưng chủ thể thì sao? Sự thích nghi đúng đắn nhất với mỗi người là nên chọn cho mình 1 thái độ sống phù hợp.

      Ví dụ kinh điển nhất mà nhiều người hay dùng để nói về cách thích nghi đó là hình ảnh của: NƯỚC – nước biến đổi theo từng hình dạng mà vật chủ chứa đựng nó, thay đổi khi lạnh thì thành băng, nóng thì thành bốc hơi, kết tụ lại vẫn là nước.

  • http://www.facebook.com/luongtung.cgd Lazy Nguyễn

    rất hay

  • http://www.facebook.com/people/Anh-Thi-Võ/100002982304055 Anh Thi Võ

    tui vừa sống vừa tồn tại! vậy đấy… cuộc sống có hai mặt mà… tuỳ hoàn cảnh, sự việc, tâm trạng mà hướng theo cái “sống” hay “tồn tại” thôi… 
    anh bảo gió k0 có gì ràng buộc? à tui tìm được 1 thứ: cô đơn! ( có vẻ như nó khó hiểu nên tự tìm hiểu vậy) ^_^ . như ai đó (chắc hẳn là anh) đã có viết 1 câu: có lẽ bản chất của gió là cô đơn. 
    ( hà lắm lúc thì xưng “em” lắm lúc thì xưng “tui”, thích thế, nhiều người điên vời tui lắm… mong anh bỏ qua )

  • Blood

    tư duy cực kì logic :D, anh là 1 ng có thể nắm bắt được bản chất của cuộc sống, rất khẩm phục anh.

  • Huongpham

    mình đang tồn tại.21 năm qua chắc chỉ là tồn tại, mong là những năm còn lại sẽ đc sống.

  • blackpirate

    Đọc bài viết này, mình đã bắt gặp chính mình trong đó. Cũng từng ước là đại bàng, ước là gió, ước phiêu du, ước không bị ràng buộc. Nh giờ đây, sau nhiều năm tháng, mình đã ko còn ao ước gì nữa, đã chấp nhận thực tế: Giữ cho mình tồn tại để cảm thấy mình đang sống. Đôi khi, thực tế, tình người, tình đời làm mình đau đến ko khóc được; vậy mà vẫn phải cố gắng để trái tim mình đừng trở nên lạnh giá. Hãy còn biết tin và biết yêu. Cảm ơn Henry vì bài viết. Là fan của bạn rồi! 

  • Ngayxuangayxua

    hay

  • pigkeystuff

    Song cho ban than minh va ton tai cho moi nguoi. To nghi to la ca 2. Cau thi sao?

  • phidu

    Đoạn đầu…có gì đấy, đọc có cảm giác rất đậm chất Song Tử trong bài viết này…

  • Thelove_alone_forever

    Nhìn lại đi…Trong cuộc sống này có ai chưa từng dối mình và dối người không? Cái dân Việt bây giờ…thích tồn tại hơn là thích sống thì phải.
    Nếu chỉ nhận ra mình đang tồn tại thôi, giữa cái cuộc đời này…chắc cũng đã đáng sống lắm.
    Không hiểu sao lại có cảm giác, những đứa trẻ mới thực sự đang sống. Càng lớn, người ta càng thích Tồn Tại…

    • Sâm Phạm

      cái dân Việt mình, xin lỗi bạn , bạn cũng là người Việt thế nhưng ban có ước mơ không , còn rất nhiều người khác có hoài bão nên đừng có vơ đũa , nói từ cái dân Việt bạn đã không tôn trọng chính bản thân bạn rồi, thân!

  • Lannhi298

    đọc blog của anh khiến em suy nghĩ nhiều quá … nhưng còn hơn là một cái đầu trơ, như vậy thì sống cũng như chết mà thôi. Em nghĩ những giây phút suy ngẫm như thế này thật là đáng quý biết bao.
    À, đã có lúc em tự hỏi tai sao a lại đặt tên cho blog này là gió thiên đường , em nghĩ cái tên này thật bay bổng và lãng mạn và còn giống như một sự giải thoát nữa :) , đúng! một sự giải thoát hoàn toàn, tuyệt đối, em nghĩ đó là giấc mơ của tất cả mọi con người chúng ta…
    Giờ thì em đã có câu trả lời rồi, anh cũng nghĩ như vậy đúng ko?

  • Ali

    bạn ơi cho mình xin bản word của bài viết này được ko? Mình chỉ dùng với nội dung tham khảo chứ không sử dụng trên bất cứ kênh thông tin nào. Mình thật sự rất tâm đắc. Đã rất nhiều lần mình tự hỏi bản thân mình là gì trong cái thế giới rộng lớn này, mình đang đi hay chỉ là bị cuốn theo. Phải chăng là sống mòn… 

  • http://profile.yahoo.com/U633ZASSZUQ4V2D5XCG33Y2MBY Hiển Nguyễn

    Thật khâm phục. Anh chưa ngoài 30 tuổi, ở cái ngưỡng mà nhiều người theo em còn chưa ổn định về tâm lý và nhân cách, vậy mà anh đã có những suy nghĩ, cảm nhận thật sâu sắc về cuộc sống. 

  • Bồ Công Anh

    em thích tất cả các bài viết của anh. em cũng thích gió lắm , thích một cách mơ hồ gì gì đó k bit nữa. doc bài viết nay mới ngộ ra nó là thứ tự do nhất . cha ! anh viết hay thật . Làm người dọc chỉ muốn thốt nên một lời đông tình or nhận xét . anh viết thêm nhìu nhìu vào nhé!

  • Nga Nguyen

    Đọc các bài viết của anh mà thấy ngưỡng mộ anh quá! Nội dung mỗi bài viết mang lại rất nhiều giá trị cho bản thân em. Cảm ơn anh nhiều lắm ạ. Mong anh sẽ tiếp tục duy trì và cho ra đời những bài viết có giá trị nữa. Chỉ với từng ấy ngôn từ, em biết anh đang sống đấy :)

Copyright © 2009 - 2014 Heavenly Wind™ | Gió Thiên Đường™
– Sống Chậm Lại… Nghĩ Khác Đi… Yêu Thương Nhiều Hơn!
Henry Long Nguyen - Powered by WordPress
Krishnamurti: Chân Lý là mảnh đất không có lối vào!