Trong đời, ai cũng có đôi lần mong cho thời gian quay trở lại. Mà chẳng phải là sự tiếc nuối một khoảnh khắc, một lời nói, một quyết định, hay điều gì còn dang dở, nhiều khi chỉ là niềm thương nhớ chính mình khi ấy, tại thời điểm ấy, khi nụ cười còn vô tư lắm, và ánh nhìn thì vẫn thanh thản veo trong.
Khi người ta đủ lớn, người ta bỗng thấy thủa ấu thơ sao tràn đầy sắc màu rực rỡ thế. Cánh đồng xanh mê mải. Trời mây trắng dịu êm. Chuồn chuồn ớt thắm đỏ. Màu mực trong vở tím ngắt. Mèo vàng sưởi nắng lim dim. Trận mưa rào trên mái tôn xám. Da đen nhẻm chạy dưới trưa hè. Cả một thế giới rạng rỡ, tuyệt vời và trong vắt. Để rồi khi lớn lên, cái thế giới ấy chỉ còn là một miền hoài niệm, mà dù người ta có gắng đi tìm, có ngắm nhìn qua một góc kính nào thì cũng không thể nào tái hiện lại được. Không một sắc trắng nào vi vút như gió lùa qua khe cửa ngày đông, không một sắc tím nào bềnh bồng như bằng lăng ngang trời mùa hạ, không một sắc hồng nào khác lạ như nụ hoa mới biết yêu thủa ban đầu …
Khi người ta đủ lớn, người ta bỗng thấy lúc bé đời sao đơn giản thế, mà lại tươi đẹp thế. Sao khi lớn lên, người ta có thể ăn bất kì món đặc sản cầu kỳ nào, mà lại không thấy vui miệng bằng cây kem mút ăn vội trước cổng trường giờ tan học. Người ta có thể mua sắm cho mình bất cứ thứ quần áo hợp mốt nào, mà lại không thấy háo hức bằng lúc khoác lên mình chiếc áo ba mẹ mua cho diện Tết. Người ta có thể đi cùng người yêu trên chiếc xe hơi đắt tiền, mà lại chẳng thấy tim mình xao xuyến như lúc ngồi sau xe đạp của cậu bạn lơ đãng ngày xưa. Thế đấy, người ta có thể đạt được mọi thứ mình muốn, để rồi nhận ra rằng, khi cuộc sống quá dư giả, thì có những giá trị chỉ khi thiếu thốn ta mới có thể cảm nhận được.
Khi người ta đủ lớn, thì cái tôi cũng lớn lên theo. Người ta không còn vui được nữa, bởi chính sự kiêu hãnh và định kiến của mình, của những người xung quanh. Người ta rồi giới hạn mình trong những định mức, để mọi điều là vừa đủ. Để không quá tha thiết, không quá say mê, không quá cuồng si một cái gì. Ước mơ không theo đuổi, yêu thương chẳng tỏ bày. Làm gì cũng suy tính, sẽ ra sao ngày sau. Rồi bằng lòng cho rằng vậy thì sẽ không buồn khổ. Nhưng rồi làm như thế, có chắc rằng đời đã hạnh phúc hơn không ?
Khi người ta đủ lớn, người ta không còn nhìn thấy những sắc màu tuyệt đối. Thay vào đó là sự điều hòa, lẫn lộn. Trong trắng có đen, trong thật có giả, trong gần có xa, trong gặp gỡ có ly biệt, trong nụ cười có âu lo, và trong tình cảm có đắn đo cân nhắc. Người ta cũng biết giữ những khoảng cách, để rồi thi thoảng bỗng thấy mình quá đỗi cô đơn. Cô đơn không phải là những khi một mình không có ai bên cạnh, mà là khi ở giữa cuộc vui thấy mình u uẩn, giữa tiếng cười rộn ràng thấy trong lòng mưa rơi, giữa yêu thương thấy dửng dưng vời vợi. Khi không ai thấu hiểu và chia sẻ. Khi thấy mình không thuộc về một nơi chốn hay một người nào cả. Ai cũng muốn gần nhau đấy, mà sao rồi ai cũng rất lẻ loi?
Khi người ta đủ lớn, người ta bắt đầu mong bé lại. Người ta bắt đầu mong trở về là mình những xa xưa. Khi vui buồn thật lòng với những điều nho nhỏ, khi yêu ghét được vô tư tỏ bày, khi thế giới trong sáng là những ô cửa ngập nắng, những ngày xào xạc gió, những đêm học thi mê mải hay những buổi tụ tập bạn bè thật vui.
Nhưng, ngày hôm qua thì đã qua rồi. Như cái cây đã lớn rồi thì không thể nào non trẻ lại, con người đã lớn thì phải học cách đứng vững vàng trong gió trong mưa. Ai cũng có thể nói với bạn rằng niềm vui và hạnh phúc luôn ở quanh ta, chỉ cần ta biết đón nhận. Nhưng không ai có thể nói với bạn rằng niềm vui đang chờ ngay ở kia, ngay chỗ rẽ đấy. Vì không ai biết chính xác lúc nào niềm vui sẽ đến, và đến từ đâu, từ ai. Thế nên bạn hãy cứ đi đi, giữ cho mình niềm yêu đời thiết tha, bằng lòng với những điều đẹp đẽ, những dấu ấn nhiều khi bé nhỏ nhưng khó phai trong đời, và đừng bận tâm về những bắt đầu hay sau cuối.
Bởi xét cho cùng, đời thay đổi vì chúng ta thay đổi mà thôi.
*Khi người ta đủ lớn, người ta nhận ra trong cuộc sống không phải lúc nào mọi thứ cũng rõ ràng. Không phải lúc nào nhìn lên thì trời cũng xanh, mây cũng trắng. Có những lúc trời bạc một màu quên lãng và có những lúc mây mang màu ngũ sắc như cầu vồng sau mưa. Nhưng dù thế nào đi nữa, thì chúng ta vẫn sống dưới vòm trời này, trong cuộc sống đầy những điều không rõ ràng này, chúng ta đã tìm thấy nhau, cùng bước đi.
Và đó mới là điều quan trọng.
Dù không thể bé lại thì xin cứ sống hồn nhiên như trẻ nhỏ, để thấy đời vẫn rất đẹp tươi!
Đời người thì ngắn ngủi, thời gian thì chẳng dừng lại bao giờ. Cũng nhiều lần tôi nói, bạn nói, chúng ta nói rằng: Thời gian trôi nhanh quá nhỉ? Nhưng rồi ngẫm lại thì thật sự nó không hẳn là quá nhanh mà là vừa đủ. Đủ để hình hài của một đứa trẻ trưởng thành... rồi trở thành ...
Sẽ rất đau đớn khi bạn yêu một người nào đó mà không được đáp lại.
Nhưng còn đau đớn hơn khi bạn yêu một ai đó mà không đủ dũng cảm để nói cho người đó biết bạn đã yêu như thế nào.
Có thể chúng ta phải gặp một vài người nào đó, nhầm một vài lần như vậy trước ...
Đôi khi ta bỏ mất lòng biết ơn cơn gió mà chỉ thấy rằng cơn gió vô tình, sao không ở mãi cùng ta. Gió vốn động, đến và đi là quy luật, để mang yêu thương đi khắp chốn. Gió đâu có bao giờ dừng lại, và chẳng ai nhốt được cơn gió.
Ngàn năm trước, vạn năm sau... nhân ...
Mỗi cá nhân hợp thành tập thể rồi hình thành xã hội – đặt ra quy chuẩn – luật lệ đúng sai – Bằng cách đó chính chúng ta tạo ra dòng chảy cuộc sống và để nó cuốn lấy ta và những thế hệ khác ở tương lai. Đó là cách chúng ta gọi tên “cuộc sống” và cho ...
Thói thường, chúng ta dễ nhìn thấy và phán xét rất nhanh về cái tốt và cái xấu về một người nào đó mà chúng ta thật ra chưa quen biết nhiều. Bạn có thể dễ dàng nhận ra điều này khi quan sát ngược lại "Xã hội" của chúng ta... hay đúng hơn khi gọi là "Dư luận" của ...
Trên một ngọn núi cao lêu đêu đứng khều mây, có ông thầy. Lần đầu tới chơi, thầy kêu bỏ mấy cục đá xuống cho rảnh tay múc giùm ta gàu nước. Bạn cãi ủa con có cầm đá gì đâu. Thầy cười, khi nãy con định ném đá cho bể đầu ông xe ôm dưới chân núi mà.
Tại thằng ...
Bài viết này là một trong những chủ đề mà tôi ngâm lâu nhất bởi muốn nói mà có quá nhiều điều để chia sẻ chẳng biết nên chọn lọc cái gì để trình bày.
Tôi có 3 đoạn chính trong bài viết này - không hẳn là do tôi viết hoàn toàn:
- 1 trong số đó chỉ là ...
Thật khó để tìm một chủ đề hay đề tài nào đó để thay lời chúc trong những ngày này, bởi ai cũng bận rộn, tất bật cho những niềm vui, những dự định, những chuyến đi chơi và cả sự hối hả để mau chóng kết thúc những công việc dang dỡ của năm cũ.
Tại Blog Gió Thiên Đường, ...
"Thời gian của các bạn là có hạn, vì thế đừng lãng phí để sống cho một cuộc đời ai đó. Đừng nhốt mình trong những tín điều nào đó, sống như vậy là sống bằng suy nghĩ của những người khác. Đừng để quan điểm của những người khác làm mờ nhạt đi quan điểm của chính bản thân ...
Ngụ ý của câu chuyện dưới đây chính là việc lựa chọn cho mình một thái độ sống và hiểu nó một cách đúng đắn. Theo tôi để tồn tại là không đơn giản. Nhưng chúng ta không chỉ cần phải tồn tại mà còn phải sống. Sống theo bản năng là cách của loài vật. Chúng ta không thể ...
Có một sự thật rằng chúng ta sẽ chẳng bao giờ biết mình sẽ nhận được cái gì nếu sống và cống hiến hết mình với cuộc đời này. Tuy nhiên, thái độ sống của chúng ta là thường giữ cho mình phần nhiều hơn và luôn đòi hỏi sự may mắn cũng như ân huệ của cuộc đời hơn ...
Tự Sự - Lưu Quang Vũ
Dù đục dù trong con sông vẫn chảy
Dù cao, dù thấp cây lá vẫn xanh...
Dù người phàm tục hay kẻ tu hành,
Cũng phải sống từ những điều rất nhỏ.
Ta hay chê rằng cuộc đời méo mó
Sao ta không tìm ngay tự trong tâm?
Đất ấp ôm cho mọi hạt nảy mầm
Nhưng nụ chồi tự vươn lên ...
Con người chúng ta ai cũng bị ám ảnh bởi ý nghĩ "Ta phải hoàn hảo". Có lẽ chính những suy nghĩ này đã khiến cho chúng ta không ít lần phải rên lên "Đời là bể khổ". Ta luôn đấu tranh với bản thân để ngày càng tốt đẹp hơn. Nhưng là "nhân" thì "vô thập toàn". Khi phạm ...
Trước tiên, tôi nói rõ cái tựa trên không phải tôi đặt. Nó là một chương trong cuốn sách nổi tiếng: Quẳng Gánh Lo Đi và Vui Sống
Sở dĩ tôi Trích đăng chương này là vì nó là một chương bị thiếu trong hầu hết những cuốn Ebook tồn tại và phát tán trên Internet. Trong phần tóm lượt này ...
Đã có lúc nào đó trong cuộc đời, bạn chợt nghĩ đến những điều này:
Dù bạn có làm tốt công việc, nhiệm vụ của mình bao nhiêu đi chăng nữa, nhiều người tán thành và khen ngợi bạn... thì vẫn sẽ có người chê bai, dè bĩu bạn.
Dù bạn có cố gắng bao nhiêu đi chăng nữa để sống một ...
Khoảng thời gian năm 2000, đó là khoảng thời gian tôi còn đi học, tôi tình cờ đọc được một truyện ngắn ở đâu đó mà tôi cũng không nhớ rõ là mình đọc được từ nguồn nào. Nhưng tôi nhớ nội dung câu chuyện đó rất rõ, mà lúc đó thì Internet và Google chưa thịnh hành như bây ...
Nếu tôi hỏi: Bạn có tin vào cổ tích không?
Tôi nghi ngờ rằng mình sẽ được đáp trả bằng một cái nhìn kỳ lạ hoặc kinh ngạc hoặc một câu đại loại bảo rằng "dở hơi à?"
Tôi không lên án hay chê bai gì về một điều hiển nhiên rằng khi chúng ta lớn thì chúng ta thực tế ...
Nguyên tắc đầu tiên: Đừng làm việc.
Nguyên tắc thứ hai: Tránh nói ra sự thật.
Nguyên tắc thứ ba: Cố “được” ghét.
Và cuối cùng: Yêu một ai đó.
Bạn sẽ có một cuộc đời đầy bận rộn…
Đừng đặt cuộc sống trong giới hạn của những người trung bình
Thật là một vinh dự lớn lao khi được dành mười phút phát biểu ...
Bên khung cửa sổ một quán café sang trọng, người nhạc sĩ bắt gặp những khoảnh khắc chân thực của cuộc sống thường ngày. Tất cả hóa thân thành những nốt nhạc kỳ diệu, nối kéo nhau thành một bản hòa tấu hoàn hảo về sự bình dị của thế giới xung quanh. Giai điệu tuyệt vời có thể khiến ...
Đây là một câu chuyện xưa cũ, ai cũng biết (có thể). Ai cũng từng suy nghĩ được triết lý hay ít nhất là điều mà nó muốn gởi gắm ngay cả khi chưa từng đọc qua nó. Một điều nhắc nhở, một gợi ý thừa thải cho nên câu chuyện này có lẽ không nên đọc.
Thế nhưng, con ...
Một ngoại lệ - Tôi không muốn dẫn dắt suy nghĩ của mình vào trang viết này để bạn thấy những khía cạnh khác. Chỉ đơn giản ở câu chuyện này - tôi muốn bạn tự tìm cho mình những ý nghĩa và lý giải từ chính cảm nhận của riêng bạn! Cuộc sống, lòng trắc ẩn, dòng chảy xã ...
Sơn mình bằng một màu khác
Có một người đàn ông rất thích màu vàng.
Ông sơn tường màu vàng, trải thảm màu vàng, mua những đồ nội thất màu vàng, treo rèm cửa màu vàng và thậm chí đồ dùng trong bếp của ông ta cũng toàn màu vàng.
Ông ngủ trên một chiếc giường màu vàng, trải đệm ...
Sau những giờ phút xúc động đến "nghẹn con tim", khi chứng kiến GS Ngô Bảo Châu được vinh danh trên trường quốc tế với Giải thưởng Fields danh giá, và được trong nước vinh danh thành "hiện tượng Ngô Bảo Châu", cũng như trước đây là "hiện tượng" Đặng Thái Sơn- nghệ sĩ biểu diễn piano, giải nhất cuộc ...
Một ngày nọ, sau khi đã tạo ra con người, Đấng Sáng Tạo bèn triệu tập muôn loài đến để hỏi ý kiến về một chuyện:
- Ta muốn tặng cho loài người một món quà giá trị nhất mà ta có được. Nhưng Ta muốn không phải ai cũng dễ dàng có được nó. Vậy ta phải làm sao ...
Cảm xúc đôi khi thật lạ, chẳng biết nó trốn ở đâu khi ta không nghĩ về nó? Cũng chẳng biết điều gì khởi lên những ý tưởng những suy nghĩ hay một câu nói bất chợt nào đấy. Tui đang ngồi thế rồi tự dưng nhớ về một câu gì đó rõ ràng trong đầu mình có biết nhưng ...
Đêm nay tôi bước vội khỏi nhà,
Đến ga,
xếp hàng mua vé:
“Lần đầu tiên trong nghìn năm,
Có lẽ,
Cho tôi xin một vé
đi Tuổi Thơ.
Vé hạng trung -
Người bạn vé hững hờ
Khe khẽ đáp:
Hôm nay vé hết! -
Biết làm sao
Vé hết, biết làm sao!
Đường tới Tuổi Thơ
còn biết hỏi nơi nào?
Nếu không kể
đôi khi ta tới đó
Qua trí nhớ
Của chúng ta
Từ nhỏ…
http://henrylongnguyen.com Henry Long Nguyen
Cho tôi xin một vé đi Tuổi Thơ. – Ng Nhật Ánh hả
HG
Đúng rồi ^^! Bài thơ ở cuối truyện, tác giả là người nước ngoài
Đọc bài này xong, nhớ đến truyện của NNA Thế là mình mất mấy tiếng đồng hồ để đọc mấy truyện
Gió
Lúc bé muốn mình trở thành 1 người phức tạp
Giờ phức tạp đến nỗi mình không hiểu được mình
……Bơ vơ tìm về hình ảnh “cô gái đến từ hôm qua”…..
Phải làm gì để trái tim này trở nên đơn giản và thuần khiết hơn
http://henrylongnguyen.com Henry Long Nguyen
Mở rộng lòng mình như chính cơn gió vậy, gió tự do vì vốn không mang gì bên mình cả, đó là sự buông bỏ. Trẻ thơ hồn nhiên vì chúng chẳng có gì lớn lao để suy nghĩ – chẳng có gì bận tâm. Nếu chúng có những điều đó – chúng ko còn trẻ thơ nữa.
hãy trân trọng cuộc sống, ngày hôm qua và cả ngày hôm nay nữa, vì khi ta đứng ở 1 thời điểm nào đó của tương lai, ta sẽ thấy thèm được như hôm nay:)
Marzjic
tại sao người lớn lại cố dạy cho con nít cách trở thành người lớn khi họ cũng mong bé lại nhỉ?
http://henrylongnguyen.com Henry Long Nguyen
Không phải người lớn cố dạy cho con nít cách làm người lớn mà bởi vì con nít – hay chính chúng ta, họ – cũng đã từng là những đứa trẻ. Rồi sẽ phải lớn lên, đó là điều tự nhiên và bắt buộc phải như thế… không thể là con nít mãi dc. Có muốn cũng ko thể cứ nhỏ hoài… và do đó ai cũng phải học thích nghi và hoài niệm về điều đã xa. Đó chính là điều mà em cần phải hiểu…
Marzjic
uhm, lớn lên là lẽ tự nhiên…thích nghi và hoài niệm… khi lớn thêm nữa em sẽ hiểu
chỉ là,… thế giới này có nhiều con đường, những con đường do con người đã tạo ra.
Con người chúng ta ai cũng bị ám ảnh bởi ý nghĩ “Ta phải hoàn hảo”. Có lẽ chính những suy nghĩ này đã khiến cho chúng ta không ít lần phải rên lên “Đời là bể khổ”. Ta luôn đấu tranh với bản thân để ngày càng tốt đẹp hơn. Nhưng là “nhân” thì [...]
Trong đời, ai cũng có đôi lần mong cho thời gian quay trở lại. Mà chẳng phải là sự tiếc nuối một khoảnh khắc, một lời nói, một quyết định, hay điều gì còn dang dở, nhiều khi chỉ là niềm thương nhớ chính mình khi ấy, tại thời điểm ấy, khi nụ cười còn [...]
My Neighbor Totoro – Hàng Xóm Của Em là ToToRo (Tựa Gốc) – Là 1 trong những phim hoạt hình được đánh giá là thành công lớn của Ghibli – Tôi sẽ không giới thiệu về nội dung và các chi tiết khác bởi bạn có thể tìm thấy qua từ điển bách khoa Wikipedia [...]
Khoảng thời gian năm 2000, đó là khoảng thời gian tôi còn đi học, tôi tình cờ đọc được một truyện ngắn ở đâu đó mà tôi cũng không nhớ rõ là mình đọc được từ nguồn nào. Nhưng tôi nhớ nội dung câu chuyện đó rất rõ, mà lúc đó thì Internet và Google [...]