[Suy Ngẫm] Vì Lòng Người Là… Giấy

Tags: | Categories: Ngụ Ngôn Tâm Hồn, Tiêu Điểm

“Lòng người ta là giấy, chứ không phải vàng đá”

Vì là giấy, nên sao ta cứ nghĩ là vàng để đem đi thử lửa? Đến lúc cháy mất rồi lại thất vọng lòng dạ bạc đen? Sao ta không hiểu rằng, bởi là giấy, nên cái cần và nên làm là chúng ta phải nâng niu, giữ gìn cho nhau để tránh khỏi nắng mưa của cuộc đời?


 

Tôi muốn được kể một câu chuyện:

Chuyện xưa kể rằng, có một đạo sĩ nổi tiếng thần thông, trong một lần ngao du sơn thuỷ, thấy một phụ nữ đang quỳ bên một ngôi mộ mới, vừa khóc vừa quạt. Lấy làm lạ, đạo sĩ kia mới đến hỏi sự tình. Mới hay rằng, người dưới mộ là người chồng vừa khuất của thiếu phụ.

Ngán thay, trước khi chết có trăn trối lại rằng đến khi mộ khô thì người vợ trẻ hãy tái giá. Người thiếu phụ vì thế mới ở đây, quạt cho mộ nhanh khô. Người đạo sĩ động lòng, mới hoá phép giúp cho thiếu phụ, ngôi mộ thoắt cái đã khô như những ngôi mộ cũ. Người thiếu phụ vui vẻ cảm ơn đạo sĩ để về nhà, nơi người tình mới của mình mong đợi.

Người đạo sĩ về nhà, đem chuyện kể với vợ của mình. Vợ của đạo sĩ chê cười người đàn bà kia thật bạc tình. Được một thời gian, bỗng dưng người đạo sĩ mắc phải bạo bệnh, liệt giường và tạ thế. Trước khi nhắm mắt mới trăng trối lại rằng hãy giữ quan tài đủ bảy bản bốn chín ngày rồi hãy an táng. Người vợ khóc vâng lời.

Một ngày kia, có một người xưng là học trò đến xin ở lại chịu tang người đạo sĩ. Dung mạo người học trò thật khôi ngô tuấn tú. Thế rồi, chỉ ba ngày sau, người vợ đạo sĩ đã ăn nằm với người học trò.

Thế rồi được bảy ngày sau, người học trò lăn ra ốm. Bệnh ngày một nặng. Mới nói với người vợ đạo sĩ rằng, ta mắc phải bạo bệnh, chỉ có ăn óc người mới khỏi được. Người vợ liền lấy vồ, bật nắp quan tài định đập vỡ đầu xác chết để lấy óc cho nhân tình ăn.

Nào ngờ, vừa bật nắp quan tài thì vị đạo sĩ tỉnh lại. Người thiếu phụ quay lại thì chàng trai trẻ đã biến mất tự khi nào. Mới hay, đó là do phép thuật phân thân của người đạo sĩ cao tay. Người vợ xấu hổ quá, mới tự tử mà chết.

Người đạo sĩ đó là Trang Chu (còn gọi là Trang Tử), cũng là một hiền triết của Phương Đông chúng ta. Câu chuyện đó, câu chuyện “vợ thầy Trang Chu” lưu truyền gần hai nghìn năm để chê cười cái gọi là “lòng dạ đàn bà”.

Ngày nay, lại có chuyện anh đảng viên nọ sau khi “hoàn thành kế hoạch” (hai con), mới giấu vợ đi đình sản. Người vợ thì lại muốn sinh thêm con cho vui cửa vui nhà nên “tích cực cố gắng” mà mãi không thấy “kết quả”. Người chồng vẫn giấu vợ, thậm chí bởi vì cái khoản đình sản kia không ảnh hưởng đến khả năng đàn ông của anh, nên anh lại còn làm ra vẻ tích cực “phụ giúp” vợ mình.

Thế rồi, một hôm người vợ vui vẻ thông báo những “nỗ lực cố gắng” của hai vợ chồng đã có “kết quả tốt đẹp”, cô đã có thai ba tháng. Choáng váng, nhưng người chồng giấu đi để đi “kiểm định lại”. Kết quả biểu đồ của anh là 0%. Cuộc tiểu phẫu đình sản đã thành công tốt đẹp.

Ấy, cái câu chuyện thời nay cũng đang nói đến cái lòng dạ con người…

Lại có người lấy email giả, để chính mình chat và “thử lòng” người chồng mà mình hết mực thương yêu. Để đến khi anh ta trở nên lạnh nhạt tình cảm vì cho rằng người vợ thiếu tin tưởng tình yêu của mình. Rồi lấy bạn gái của mình để thử chồng, và rồi rước đau khổ vào mình khi người chồng chẳng “trước sau như một”.

Còn bao nhiêu câu chuyện trớ trêu nữa mới đủ để chúng ta hiểu rằng, lòng người ta là giấy, chứ nào đâu phải vàng đá… Vì là giấy, nên sao ta cứ nghĩ là vàng để đem đi thử lửa? Đến lúc cháy mất rồi lại thất vọng lòng dạ bạc đen? Sao ta không hiểu rằng, bởi là giấy, nên cái cần và nên làm là chúng ta phải nâng niu, giữ gìn cho nhau để tránh khỏi nắng mưa của cuộc đời?

Sao ta không hiểu rằng, bởi là giấy nên đẹp xấu là do ta vẽ nên, tốt lành là do ta viết nên mà thù hận cũng là do ta đặt bút. Sao ta không viết lời hay, vẽ lấy bức tranh yên bình để xây dựng, gìn giữ lấy cái hạnh phúc mong manh của gia đình?

Tôi chẳng cho cách làm của thầy Trang Chu là hay, tôi chẳng cho người đảng viên kia là không có lỗi. Tôi cũng chẳng ủng hộ việc thử lòng của các chị thời nay với email và các phương tiện khác. Thời gian thì trôi đi, nhưng lòng người thì vẫn vậy thôi, vẫn là giấy. Mà đá cũng mòn, vàng cũng phai, huống hồ là giấy…

Người ta, cùng là một người, sao có lúc nhân từ đáng yêu, lại có lúc cay nghiệt thế? Ấy bởi ai cũng có hai mặt tốt xấu trắng đen lẫn lộn.

Là những người thề non hẹn biển với nhau, cam kết gắn bó với nhau để xây dựng tổ ấm của mình, tôi thiết nghĩ việc nên làm là ta mang cái mặt tốt ra để đối đãi với nhau. Lấy mặt trắng mà đối đãi với nhau (phu phụ tương kính như tân – vợ chồng kính nhau như khi còn mới). Đó mới là cái kế vạn toàn. Chứ nếu cứ mang cái mặt trái để đối đãi với nhau, mang cái xấu để dành cho nhau, như thế thì đồng sàng mà dị mộng, người hiền lành mà đối xử với nhau như trộm cướp. Cái đó gần với sự tan vỡ lắm.

Ai ơi, nếu còn thương nhau, chớ có thử lòng nhau. Và hãy hiểu, lòng con người là giấy.

Ai không động lòng trước một cử chỉ ân cần?
Ai vô cảm bởi một lời khen?
Ai vắng nhau lâu ngày mà không hề ham muốn?
Chẳng phải lòng mình cũng vậy ư?
Vậy nên, nâng niu bao nhiêu vẫn chưa đủ.

Một chút nghi kỵ đã là thừa.

Sưu Tầm

© 2011, henrylongnguyen.com. Luôn Tôn Trọng và Bảo Hộ mọi Tác Quyền như một lời cảm ơn!

1/ Trích lời nhắn tới những kẻ thiếu ý thức về Bản Quyền và Quyền Tác Giả:
…” Bài viết dù là của ai thì nó cũng không tự nhiên mọc ra như cây cỏ để bạn bứng về trồng lên mảnh vườn của bạn. Và nếu bạn nghĩ rằng mình có thể đủ thông minh để qua mặt được các cổ máy tìm kiếm, tác giả sẽ không truy được bài viết mà bạn đã chôm chỉa ngay cả khi bạn đã xóa bỏ thông tin tên tuổi của họ hoặc đã đổi luôn tựa đề thì tôi thật tình nghi ngờ về trí tuệ của bạn đấy. “
2/ Có thể tìm hiểu nguyên văn nội dung của đoạn trích trên bằng cách Click vào phần văn bản này cũng như tham khảo thêm các điều khoản khác về Quyền Sử DụngTác Quyền tại Website này.


Những Bài Viết Gợi Ý - Có Thể Bạn Sẽ Thích!
Sự Quan Trọng Của Những Khoảnh Khắc
Bài viết này là một trong những chủ đề mà tôi ngâm lâu nhất bởi muốn nói mà có quá nhiều điều để chia sẻ chẳng biết nên chọn lọc cái gì để trình bày. Tôi có 3 đoạn chính trong bài viết này - không hẳn là do tôi viết hoàn toàn: - 1 trong số đó chỉ là ...
Đọc Tiếp
[Ngụ Ngôn] Tôi Có Thể Ngủ Khi Gió Thổi
Thật khó để tìm một chủ đề hay đề tài nào đó để thay lời chúc trong những ngày này, bởi ai cũng bận rộn, tất bật cho những niềm vui, những dự định, những chuyến đi chơi và cả sự hối hả để mau chóng kết thúc những công việc dang dỡ của năm cũ. Tại Blog Gió Thiên Đường, ...
Đọc Tiếp
Những khoảng trống… không phải để lấp đầy
Bản chất con người vốn cô đơn. Đó là sự thật. Tất cả mọi người đều có lúc cảm thấy cô độc. Cả những người cởi mở, vui tính nhất hay những người, đang chìm đắm trong hạnh phúc vô biên, vẫn luôn có những khoảnh khắc ko thể chia sẽ cùng ai. Những khoảng trống mà ở đó chỉ ...
Đọc Tiếp
Khi Một Cánh Cửa… Khép Lại
Sẽ rất đau đớn khi bạn yêu một người nào đó mà không được đáp lại. Nhưng còn đau đớn hơn khi bạn yêu một ai đó mà không đủ dũng cảm để nói cho người đó biết bạn đã yêu như thế nào. Có thể chúng ta phải gặp một vài người nào đó, nhầm một vài lần như vậy trước ...
Đọc Tiếp
[Suy Ngẫm] Chúng Ta Sẽ Nhận Được Gì?
Có một sự thật rằng chúng ta sẽ chẳng bao giờ biết mình sẽ nhận được cái gì nếu sống và cống hiến hết mình với cuộc đời này. Tuy nhiên, thái độ sống của chúng ta là thường giữ cho mình phần nhiều hơn và luôn đòi hỏi sự may mắn cũng như ân huệ của cuộc đời hơn ...
Đọc Tiếp
Vì… Chỉ Thời Gian Mới Hiểu!
Bởi chỉ duy nhất Thời Gian mới hiểu được tình yêu quan trọng đến thế nào trong đời sống này. Tình yêu, đó là vẻ đẹp vĩnh cửu và sự bất diệt của con người. - Victor Hugo - Nói ngay rằng... trong cái câu trên của ngài Victor Hugo thì tôi chỉ thích mỗi đoạn đầu: "Bởi chỉ duy nhất ...
Đọc Tiếp
Chúng Ta Không Cần Phải Hoàn Hảo…
Con người chúng ta ai cũng bị ám ảnh bởi ý nghĩ "Ta phải hoàn hảo". Có lẽ chính những suy nghĩ này đã khiến cho chúng ta không ít lần phải rên lên "Đời là bể khổ". Ta luôn đấu tranh với bản thân để ngày càng tốt đẹp hơn. Nhưng là "nhân" thì "vô thập toàn". Khi phạm ...
Đọc Tiếp
Những bài học từ Harry Potter
Harry Potter và bảo bối tử thần phần II chính thức khép lại chặng đường 10 năm của loạt truyện và phim nổi tiếng này. Blog Heavenly Wind™ | Gió Thiên Đường™ đã có bài Preview tại đây. Tất cả đã kết thúc nhưng những bài học nhân văn sâu sắc mà nó mang lại sẽ còn đọng lại ...
Đọc Tiếp
[Truyện Ngắn] Điện Thoại Lúc Nửa Đêm
Khoảng thời gian năm 2000, đó là khoảng thời gian tôi còn đi học, tôi tình cờ đọc được một truyện ngắn ở đâu đó mà tôi cũng không nhớ rõ là mình đọc được từ nguồn nào. Nhưng tôi nhớ nội dung câu chuyện đó rất rõ, mà lúc đó thì Internet và Google chưa thịnh hành như bây ...
Đọc Tiếp
[Suy Ngẫm] Một Ly Sữa – Một Nụ Cười
Nếu tôi hỏi: Bạn có tin vào cổ tích không? Tôi nghi ngờ rằng mình sẽ được đáp trả bằng một cái nhìn kỳ lạ hoặc kinh ngạc hoặc một câu đại loại bảo rằng "dở hơi à?" Tôi không lên án hay chê bai gì về một điều hiển nhiên rằng khi chúng ta lớn thì chúng ta thực tế ...
Đọc Tiếp
[Suy Ngẫm] Lòng Tốt và Chữ… Ngờ
Một ngoại lệ - Tôi không muốn dẫn dắt suy nghĩ của mình vào trang viết này để bạn thấy những khía cạnh khác. Chỉ đơn giản ở câu chuyện này - tôi muốn bạn tự tìm cho mình những ý nghĩa và lý giải từ chính cảm nhận của riêng bạn! Cuộc sống, lòng trắc ẩn, dòng chảy xã ...
Đọc Tiếp
[Ngụ Ngôn] Món Quà Của Sáng Tạo
Một ngày nọ, sau khi đã tạo ra con người, Đấng Sáng Tạo bèn triệu tập muôn loài đến để hỏi ý kiến về một chuyện: - Ta muốn tặng cho loài người một món quà giá trị nhất mà ta có được. Nhưng Ta muốn không phải ai cũng dễ dàng có được nó. Vậy ta phải làm sao ...
Đọc Tiếp
[Ngụ Ngôn] Câu chuyện của những mảnh ghép
Có một bộ xếp hình thật lớn người ta gọi là Cuộc Sống. Trong đó có vô vàn Bức Tranh Hình Ảnh Màu Sắc... và rất, rất nhiều những mảnh ghép hình để ghép lên những bức tranh trong một bộ xếp hình đó. Những mảnh ghép hình được làm ra một cách không hoàn hảo. Một phần trên chúng thừa ...
Đọc Tiếp
[Truyện Ngắn] Thần Thoại Một Ngày Mưa
Trời mưa nặng hạt, con đường nhão nhoét dính bết lấy bánh xe gỗ. Cỗ xe ngựa có thùng xe phủ bạt lặc lè nghiêng đổ xiêu vẹo lết theo con đường. Vệt bánh xe ngày càng sâu hơn sau từng mét mà con ngựa già nhích tới phía trước. Ông lão đánh xe cố gào lên trong tiếng mưa ...
Đọc Tiếp
Là Sống… Hay Chỉ Đang Tồn Tại?
Mỗi cá nhân hợp thành tập thể rồi hình thành xã hội – đặt ra quy chuẩn – luật lệ đúng sai – Bằng cách đó chính chúng ta tạo ra dòng chảy cuộc sống và để nó cuốn lấy ta và những thế hệ khác ở tương lai. Đó là cách chúng ta gọi tên “cuộc sống” và cho ...
Đọc Tiếp
[Truyện Ngắn] Kẻ Mang Vác Ước Mơ
Bạn đi được bao xa với ước mơ của mình trên vai? Tôi cũng từng hỏi mình câu đó... lâu lắm rồi... và cũng không ít lần... gần đây. "(Chúng) Ta là ai trong thế giới này?" Cái câu hỏi đầu tiên trong "Truyện Không Kể Về Những Anh Hùng" của cậu thật sự ám ảnh tôi ngay từ buổi đầu đọc nó ...
Đọc Tiếp
Sự Quan Trọng Của Những Khoảnh Khắc
[Ngụ Ngôn] Tôi Có Thể Ngủ Khi Gió Thổi
Những khoảng trống… không phải để lấp đầy
Khi Một Cánh Cửa… Khép Lại
[Suy Ngẫm] Chúng Ta Sẽ Nhận Được Gì?
Vì… Chỉ Thời Gian Mới Hiểu!
Chúng Ta Không Cần Phải Hoàn Hảo…
Những bài học từ Harry Potter
[Truyện Ngắn] Điện Thoại Lúc Nửa Đêm
[Suy Ngẫm] Một Ly Sữa – Một Nụ Cười
[Suy Ngẫm] Lòng Tốt và Chữ… Ngờ
[Ngụ Ngôn] Món Quà Của Sáng Tạo
[Ngụ Ngôn] Câu chuyện của những mảnh ghép
[Truyện Ngắn] Thần Thoại Một Ngày Mưa
Là Sống… Hay Chỉ Đang Tồn Tại?
[Truyện Ngắn] Kẻ Mang Vác Ước Mơ
  • Thần Thái

    Lòng người là giấy! Tôi đã đọc nó ở đâu rồi. Nhưng đọc lại vẫn thấy hay … không biết tác giả bài viết là ai?

    • http://henrylongnguyen.com Henry Long Nguyen

      Mình đã cố truy tới gốc của bài viết tuy nhiên do thời gian bài viết này có đã trên 2 năm nên… như đã biết có rất nhiều người hay mập mờ phần tác giả cho nên mình đành chịu thua. Chỉ biết để là “Sưu tầm”. Hy vọng ngày nào đó tác giả vào đây đính chính lại ^^.

      • Huệ Nhẫn

        Mình nghĩ tác giả rất hoan hỷ vì bài viết mình có giá trị .

  • Tai Hoang

    Em thích bài này, thích những hoàn cảnh mình đã trải qua để bây giờ mới nghiệm được ý nghĩa của nó.

  • little.rain0o0

    umk. VÌ LÒNG NGƯỜI LÀ GIẤY.nên đừng hi vọng quá nhiều về họ và nghĩ họ là tốt như mình nghĩ , chỉ đơn giản họ cũng là người như bao người khác .Đọc -> nghĩ -> hiểu -> cảm nhận .^^ cảm ơn tác giả bài viết và cả bạn nữa  DARKPRINCESS  ^ ^

  • Paper Plan

    Tui rất thích đọc truyện của bạn trong lúc ăn trưa >:)
    Truyện này hay lắm :)

  • ::♥๑(¯`»¤°†gió†°¤«´¯) ๑♥

    cám ơn! ^^

  • Phamthutrang

    Thật tuyệt vì cuộc sống có bạn. Cảm ơn bạn!

  • Kelvin

    mỗi bài viết của bạn hay lồng vào 1 bản nhạc khiến người đọc dù là khô cứng cũng lặng tâm lại để cảm nhận …. thanks for ur share Henry :)

  • Ngocqui286

    những bài viết của anh rất ý nghĩa, quả thật khi đọc xong em có thể hiểu ra nhiều điều, và cho bản thân mình nhiều suy ngẫm.

  • len

    ít có người có cái lạc quan vô tư để mà sống hết mình.tìm thấy và giữ mình tin tưởng lẫn nhau e thấy sao khó quá..

  • Hanh

    Ủa sao mấy câu chuyện ở trong bài này toàn thấy ví với lòng dạ chị em phụ nữ mà không thấy có lòng ông trai nào hết zậy :-?? Có lẽ do bản tính hay nhẹ dạ cả tin dễ mủi lòng chăng?

    Việt Nam mình có mấy cái Hòn Vọng Phu cơ mà ^_^

  • Violette

    Bai viet hay qua di thoi. Rat thich. 

  • Pingback: [Album Nhạc Không Lời] Heavenly Wind - Instrument Vol 1 | Heavenly Wind™ | Gió Thiên Đường™

Copyright © 2009 - 2012 Heavenly Wind™ | Gió Thiên Đường™
– Sống Chậm Lại… Nghĩ Khác Đi… Yêu Thương Nhiều Hơn!
...
Henry Long Nguyen - Powered by WordPress
Krishnamurti: Chân Lý là mảnh đất không có lối vào!