[Suy Ngẫm] Đừng Chết Như Một Bản Sao

Tags: , | Categories: * Blog, Cafe Cuộc Sống, Kỹ Năng - Tư Duy, Tiêu Điểm

You were born an original. Don’t die a copy. – John Mason
Bạn sinh ra là nguyên bản. Đừng chết như một bản sao.

Một mở đầu hơi dài dòng về trích dẫn phía trên. Câu nói “You were born an original. Don’t die a copy“ là tựa của một quyển sách được viết bởi John Mason. Mà thật ra tôi không có đọc quyển sách đó, chỉ là may mắn đọc được nó trong bài viết “Lắng nghe lời thì thầm của trái tim” của tác giả Phạm Lữ Ân viết (một tác giả rất quen thuộc với những bạn yêu thích bộ sách Hãy Nói Yêu Thôi – Đừng Nói Yêu Mãi Mãi). Đồng thời bài viết này cũng nằm trong tuyển tập Nếu Biết Trăm Năm Là Hữu Hạn… Một quyển rất hay nếu bạn có điều kiện hãy tìm đọc nó (tôi không cố tình PR sách đâu – nhưng vì 2 lý do bên dưới đây nên phải làm thế).

Và bài này được trích từ quyển sách trên, nó có tựa “Lắng nghe lời thì thầm của trái tim”. Nhưng quan điểm cá nhân của riêng tôi - với góc nhìn của một người chỉ thích gom ý chính và bám sát vấn đề thì khi đánh giá nội dung của nó, tôi thấy không đồng tình lắm khi dùng đúng các tiêu đề của tác giả. Và vì trong phạm vi cá nhân tôi có thể đổi tựa từ Blog của mình nhưng bắt buột phải chỉ rõ ra là nó nằm trong quyển nào, bài nào – mong tác giả nếu có để mắt tới thì thông cảm. Đây là lý do thứ 1 – lý do thứ 2 là điều sẽ nói cuối bài viết.

Lắng nghe lời thì thầm của trái tim

Hầu hết mọi người là người khác. Những suy nghĩ của họ là ý kiến của người khác.
Cuộc sống của họ là sự bắt chước, cảm xúc của họ là một câu trích dẫn. – OSCAR WILDE

Khi đọc truyện Gasby vĩ đại của Scott Fitzgerald, tôi vô cùng thích thú với đoạn mở đầu:

“Hồi tôi còn nhỏ tuổi, nghĩa là hồi dễ bị nhiễm các thói hư tật xấu hơn bây giờ, cha tôi có khuyên tôi một điều mà tôi ngẫm mãi cho đến nay: Khi nào con định phê phán người khác thì phải nhớ rằng không phải ai cũng được hưởng những thuận lợi như con cả đâu. Ông không nói gì thêm, nhưng vì hai cha con chúng tôi xưa nay vẫn rất hiểu nhau, mà chẳng cần nhiều lời nên tôi biết câu nói của ông còn nhiều hàm ý khác. Vì vậy tôi không thích bình phẩm một ai hết. Lối sống ấy đã mở ra cho tôi thấy nhiều bản tính kỳ quặc, nhưng đồng thời khiến tôi trở thành nạn nhân của không ít kẻ chuyên quấy rầy người khác.”

 Tôi cũng rất thích một chi tiết trong truyện Doraemon, đó là mỗi khi Nobita và Doraemon lạc vào một thế giới khác, bất cứ thế giới nào, thì ở nơi đó cũng xuất hiện những nhân vật có nhân dáng tương tự Nobita, Xuka, Xeko, Chaien… nhưng tính cách lại có thể rất khác. Điều đó luôn khiến tôi mỉm cười.

Cuộc sống này cũng vậy… Ở đâu đó, ngoài kia là những người có thể giống ta. Ở đâu đó, ngoài kia là những người có thể rất khác ta. Có người ưa tụ tập với bạn bè. Có người mải mê rong chơi. Có người chỉ thích nằm nhà để đọc sách. Có người say công nghệ cao. Có người mê đồ cổ. Có người phải đi thật xa đến tận cùng thế giới thì mới thỏa nguyện. Có người chỉ cần mỗi ngày bước vào khu vườn rậm rạp sau nhà, tìm thấy một vạt nấm mối mới mọc sau mưa hay một quả trứng gà tình cờ lạc trong vạt cỏ là đủ thỏa nguyện rồi.

Tôi nhận ra rằng, hai sự phấn khích đó có thể rất giống nhau. Cũng giống như người ta có thể phản ứng rất khác nhau khi đứng trước thác Niagara hùng vĩ, người này nhảy cẩng lên và ghi nhớ cảnh tượng đó suốt đời, nhưng cũng có người nhìn nó và nói: “Thác lớn nhỉ?” rồi quên nó đi ngay sau khi trở về nhà mình. Sao ta phải lấy làm lạ về điều đó? Sao ta phải bực mình về điều đó ? Sao ta lại muốn rằng tất cả mọi người đều phải nhảy lên khi nhìn thấy thác Niagara ?

Chúng ta vẫn thường nghe một người tằn tiện phán xét người khác là phung phí. Một người hào phóng đánh giá người kia là keo kiệt. Một người thích ở nhà chê bai kẻ khác bỏ bê gia đình. Và một người ưa bay nhảy chê cười người ở nhà không biết hưởng thụ cuộc sống… Chúng ta nghe những điều đó mỗi ngày, đến khi mệt mỏi, đến khi nhận ra rằng đôi khi phải phớt lờ tất cả những gì người khác nói, và rút ra một kinh nghiệm là đừng bao giờ phán xét người khác một cách dễ dàng.

Cách đây nhiều năm, khi xe hơi ở VN vẫn còn là thứ vô cùng xa xỉ, người bạn của tôi sau một thời gian quyết tâm dành dụm và vay mượn đã mua được một chiếc. Chỉ là một chiếc xe cũ thôi. Nhưng vấn đề nằm ở chỗ anh chỉ là một nhà báo với thu nhập vừa phải và vẫn đang ở nhà thuê. Gia đình phản đối nói anh phung phí. Đồng nghiệp xì xầm rằng anh đua đòi. Bạn bè nghi ngại cho là anh học làm sang.

Và anh tâm sự với tôi rằng: từ hồi còn nhỏ xíu, anh đã luôn mơ mình được ngồi sau vô lăng, được tự lái xe lên rừng xuống biển. Ước mơ đó theo anh mỗi ngày. Vì vậy anh đã gom góp suốt thời gian qua, cho đến khi có thể mua được một chiếc xe cho riêng mình. Chỉ thể thôi. Rồi anh nhìn tôi và hỏi:

Tại sao tôi phải trì hoãn ước mơ chỉ vì sợ người khác đánh giá sai về mình ?
Sao tôi phải sống theo tiêu chuẩn của người khác ?

Tôi không thể tìm ra một câu trả lời đủ thuyết phục cho câu nói đó. Bởi thế, tôi luôn mang theo câu hỏi của anh bên mình. Nó nhắc tôi rằng, rất nhiều khi chúng ta vì quá lo lắng về những điều người khác đã nói, sẽ nói và có thể nói mà không dám sống với con người và ước mơ đích thực của mình.

Một người bạn khác của tôi đeo đuổi việc làm từ thiện quyên góp, chia sẻ. Ban đầu vì lòng trắc ẩn. Rồi vì niềm vui cho chính bản thân. Rồi như một món nợ ân tình phải trả. Rồi như một cuộc đời phải sống. Chị như ngọn nến cháy hết mình cho người khác. Ấy vậy mà rất nhiều lần tôi thấy chị khóc vì những lời người khác nói về mình.

Như vậy đó, kể cả khi ta hành động hoàn toàn vô vị lợi, cũng không có nghĩa là ta sẽ ngăn ngừa được định kiến và những lời gièm pha ác ý. Vậy sao ta không bình thản bước qua nó mà đi ?

Thỉnh thoảng chúng ta vẫn gặp những người tự cho mình quyền được phán xét người khác theo một định kiến có sẵn. Những người không bao giờ chịu chấp nhận sự khác biệt. Đó không phải là điều tồi tệ nhất. Điều tồi tệ nhất là chúng ta chấp nhận buông mình vào tấm lưới định kiến đó.

Cuộc sống của ta nếu bị chi phối bởi định kiến của bản thân đã là điều rất tệ, vậy nếu bị điều khiển bởi định kiến của những người khác hẳn còn tệ hơn nhiều. Sao ta không thể thôi sợ hãi, và thử nghe theo chính mình?

Thật ra, cuộc đời ai cũng có những lúc không biết nên làm thế nào mới phải. Khi ấy, ba tôi dạy rằng, ta chỉ cần nhớ nguyên tắc sống cơ bản cực kì ngắn gọn:

Trước hết, hãy tôn trọng người khác. Rồi sau đó, nghe theo chính mình.

Hãy tôn trọng. Bởi cuộc đời là muôn mặt, và mỗi người có một cách sống riêng biệt. Chẳng có cách sống là cơ sở để đánh giá cách sống kia. John Mason có viết một cuốn sách với tựa đề “Bạn sinh ra là một nguyên bản, đừng chết như một bản sao”. Tôi không biết nó đã được dịch ra tiếng Việt chưa, nhưng đó là một cuốn sách rất thú vị. Nó khiến tôi nhận ra rằng mỗi con người đều là một nguyên bản, duy nhất, độc đáo và đáng tôn trọng.

Tôi luôn xem nguyên tắc ấy như đôi giày mà tôi phải mang trước khi ra khỏi nhà. Xỏ chân vào đôi giày đó, và đi khắp thế gian, đến bất cứ nơi nào bạn muốn.

Con người sinh ra và chết đi đều không theo ý mình. Chúng ta không được sinh ra với ngoại hình, tính cách, tài năng hay sự giàu có mà mình muốn chọn lựa.

Nhưng chúng ta đều có một cơ hội duy nhất để được là chính mình. Chúng ta có một cơ hội duy nhất để sống như mình muốn, làm điều mình tin, sáng tạo điều mình mơ ước, theo đuổi điều mình khao khát, yêu thương người mình yêu.

Bạn biết mà, cơ hội đó chính là cuộc đời này – một chớp mắt so với những vì sao. Bởi thế, đừng để mình cứ mãi xoay theo những tiếng ồn ào khác, hãy lắng nghe lời thì thầm của trái tim.

Phạm Lữ Ân


*** 

Lý do thứ 2 là tôi mượn bài viết này để chia sẻ vì nó nói được vài quan điểm mà tôi thật sự muốn nói nhưng không biết lựa lời để nói thế nào một cách nhẹ nhàng nhất với một anh bạn đã Add Friend tôi nhiều lần trên Facebook và tôi đã từ chối (nhiều lần). Thì phần này chứa đựng những lý do tại sao tôi từ chối. 

Tôi từ chối làm bạn nhưng tôi vẫn quan sát trang cá nhân của anh. Không phải vì anh có gì đáng chú ý mà là vì anh đã thật sự làm tôi chú ý vì điểm rất lạ lùng là anh đã bê nguyên xi phần tự bạch cá nhân của tôi vào phần giới thiệu cá nhân của riêng anh. Tôi không nghĩ ra được lý do để kết bạn với một người mà ngay cả vài dòng giới thiệu về bản thân anh – anh cũng không thể tự viết?

Và quan trọng hơn là cái kiểu “sao chép” cả cảm xúc những dòng status ở Fanpage “Heavenly Wind” mỗi khi có bài mới anh cũng tha về gọt giũa thêm thắt hoặc đôi khi đẩy nó lên thành cao-trào-kịch-tính-đầy-tâm-trạng mà không tự sáng tạo hoặc viết nên từ cảm xúc và suy nghĩ thật của riêng mình. Làm như thế để chứng tỏ gì với vài người bạn của anh? Để được vài cái Like, vài câu tung hô và… sau đó là hết?

Không phải tôi khó chịu vì “gặp phải bản sao của mình” mà trái lại – tôi sẽ rất vui nếu anh “sao chép” và làm nó vượt trội hơn bản gốcđây là quan điểm mà tôi cổ vũ. Tuy nhiên… điều làm tôi khó chịu là anh sao chép mọi thứ có thể nhưng làm cho nó méo mó và trở nên tệ hại (lỗi sai dấu câu, chính tả và cách trình bày + sự tối nghĩa khi lượt bỏ cảm xúc trong những câu mà anh cho là thừa). Đó là cái khó chịu cơ bản và đầu tiên đối với 1 người coi trọng chi tiết và sự hoàn mỹ (tối thiểu) như tôi.

Cách anh đang làm… nó không còn đơn giản là sự sao chép nữa… nó là sự giả tạo. Giả tạo về quan điểm, về lối sống và cả nhân cách.

Steve Jobs từng nói: Thời gian của các bạn là có hạn, vì thế đừng lãng phí để sống cho một cuộc đời ai đó. Đừng nhốt mình trong những tín điều nào đó, sống như vậy là sống bằng suy nghĩ của những người khác. Đừng để quan điểm của những người khác làm mờ nhạt đi quan điểm của chính bản thân bạn.

Nếu tôi có trích dẫn lời của một ai đó, tôi sẽ để tên người đó dù người đó nổi tiếng hay không nổi tiếng. Bởi điều đó như một lời cảm vì đã khai sáng cho tôi một điều mới mẻ, nó giống như một lời nhắc nhở mình đã vay mượn, đã nợ một ai đó một điều tốt đẹp – chứ không phải vẽ lá thêm hoa vào những câu nói đó như một sự sao chép thiếu tôn trọng. Vì vậy, tôi rất muốn một ngày nào đó, khi tôi ghé thăm sẽ được nhìn thấy anh sống cuộc sống của chính mình (nếu như lúc đó tôi vẫn chưa đưa anh vào danh sách đen).

Và lý do vì sao tôi ít Add Friend khi có yêu cầu từ Facebook…

Tôi là người có quan điểm “lạc hậu” trong vấn đề kết bạn. Tôi thích cách giao tiếp và làm quen theo cách truyền thống trên phương diện hiện đại. Do vậy, những cách kết bạn theo kiểu “Add Friend” dễ dàng và phổ biến như kiểu Facebook rồi ngồi chờ người ta chấp nhận: đó không phải là cách cổ điển trong quan điểm của tôi (hoặc cổ hủ). Tôi ưa chuộng sự “quy tắc xã giao và lịch sự tối thiểu”.

Hơn nữa, tôi là người khó tính nên cũng thêm quan niệm rằng “Kẻ mà ai cũng có thể làm bạn với bất cứ ai thì chẳng là bạn của ai cả.” Đây rõ ràng là thêm 1 tư tưởng “cổ lỗ sỉ” nữa. Nhưng thật tình tôi không muốn mình có nhiều bạn mà khi mở tin tức ra chỉ toàn là thấy cập nhật rác quảng cáo, hoặc lời lẽ thô tục, nhảm nhí, câu view, nói năng linh ta linh tinh.

Tôi luôn chọn lọc cái Friendlist của mình, có 1 sự thật rất phủ phàng mà chúng ta cần nhớ – hơn 80% bạn trên FB chỉ là muốn kết bạn cho có thật nhiều bạn. Điều đó đồng nghĩa với việc họ sẽ chẳng bao giờ biết bạn là ai, làm gì, sống chết ra sao, vậy việc giữ lại 1 mối quan hệ như vậy có là cần thiết?

Trong Friendlist của tôi, tôi sẽ giữ lại những người bạn dù không bao giờ nói gì hơn là nói lời nghe không lọt tai lên chính trang của họ. Tôi giữ lại những người bạn có những quan điểm và suy nghĩa hay ho về gia đình, cuộc sống. Những người có cá tính, có sở thích lập trường rõ ràng. Giữ lại những người yêu thích nghệ thuật, sự sáng tạo và những tư tưởng nhân văn. 

Còn như lợi dụng để quảng cáo, spam, thì xác định là không tồn tại lâu với tôi (cả những người nhẹ dạ cả tin dễ bị lôi kéo – những người không biết họ là 1 trong những nhân tố biến mạng xã hội thành bãi rác). Với tôi, Friendlist có thể không nhiều bằng người khác nhưng phải là cái gì đó mà mình có thể vui khi mỗi ngày, vài bửa haythỉnh thoảng có thể bắt gặp những điều bổ ích, những niềm vui và cả ý tưởng để làm việc… và viết blog.

 

Henry Long Nguyen

© 2012 – 2013, henrylongnguyen.com. Luôn Tôn Trọng và Bảo Hộ mọi Tác Quyền như một lời cảm ơn!

1/ Lời nhắn về ý thức Bản Quyền và Quyền Tác Giả:
…” Bài viết dù là của ai thì nó cũng không tự nhiên mọc ra như cây cỏ để bạn bứng về trồng lên mảnh vườn của bạn. Và nếu bạn nghĩ rằng mình có thể đủ thông minh để qua mặt được các cổ máy tìm kiếm, tác giả sẽ không truy được bài viết mà bạn đã chôm chỉa ngay cả khi bạn đã xóa bỏ thông tin tên tuổi của họ hoặc đã đổi luôn tựa đề thì tôi thật tình nghi ngờ về trí tuệ của bạn đấy. “
2/ Có thể tìm hiểu nguyên văn nội dung của đoạn trích trên bằng cách Click vào phần văn bản này cũng như tham khảo thêm các điều khoản khác về Quyền Sử DụngTác Quyền tại Website này.


  • BapRangBo31

    Cho em hỏi ngoài lề tý. Anh sinh năm bao nhiêu thế ạh?

    • http://henrylongnguyen.com Henry Long Nguyen

      Anh có sở thích là thích hỏi ngược người ta trước khi anh trả lời. Sở thích thứ 2 là anh phải biết người muốn điều tra thông tin của mình là ai, với mục đích gì? 

  • http://www.facebook.com/lenam68 Lê Nam

    Đọc bài này mấy lần rồi mà cũng chưa ngấm hết, đọc lại vài lần nữa cho ngấm với không sợ quên.

  • http://www.facebook.com/profile.php?id=100003066055960 Eni Len

    Có lẽ con người trở nên rộng lượng hơn chỉ khi họ biết cách lắng nghe, biết cách quan sát, biết cảm nhận và từ đó thấu hiểu được nhiều điều hơn… Im lặng, quan sát và ngẫm nghĩ. Mọi thứ tồn tại và vận hành trong cái sự muôn hình vạn trạng tuyệt vời mà tự nhiên dày công tạo ra, hà cớ gì ta cứ mãi bó hẹp?

    Khi chúng ta biết lắng nghe người khác là lúc chúng ta dẹp bỏ được tự ái. Tự trọng là khi chúng ta dám đối mặt và dám sống với con người thật của mình. Em luôn sống với quan điểm như vậy.
    Cảm ơn anh vì những bài học, suy ngẫm và cả niềm tin sống mà anh đem lại trong từng bài viết của mình.

  • http://www.facebook.com/profile.php?id=100002174990835 Hoa Hướng Tình

    sẽ lắng nghe lời thi thầm của trái tim!

  • http://henrylongnguyen.com Henry Long Nguyen

    Đơn giản chỉ là hãy sống thật như mình nghĩ, làm những gì chính mình nghĩ ra, nói những gì chính mình hiểu được. Sự vay mượn rập khuôn ngôn từ và lời lẽ của người khác trong nhất thời thì có thể chấp nhận nhưng luôn luôn và mãi như thế thì chỉ là đang sao chép hình ảnh của những người khác thôi. Sự vay mượn không khiến bản thân phát triển trí tuệ vì nó mãi chỉ là sự copy – tự mình nghĩ, tự mình sáng tạo, tự mình nói được, làm được mới là con đường đúng phát triển trí tuệ.

  • http://henrylongnguyen.com Henry Long Nguyen

    Em không hỏi đùa? … vì ai dùng FB cũng phải biết sơ qua. Facebook – em có thể để chế độ công khai tất cả hoặc chỉ cá nhân em thấy – hoặc tùy chọn cách mà thông tin được hiển thị.

    Nếu người muốn kết bạn với anh (người khác thì anh không nói vì tùy ý muốn và sở thích) thì anh phải biết người ta như thế nào qua các thông tin, hình ảnh, suy nghĩ lời nói. Vì anh không muốn mình có nhiều bạn mà khi mở tin tức ra chỉ toàn là thấy cập nhật rác quảng cáo, hoặc lời lẽ thô tục, nhảm nhí, câu view, nói năng linh ta linh tinh.

    Những ai chưa chắc chắn, anh sẽ tiếp tục quan sát họ như vậy cho đến khi đồng ý kết bạn. Còn ai kết bạn mà giấu thông tin, anh cũng đồng ý nhưng nếu xem qua 1 lượt mà thấy không hợp thì cũng Unfriend thôi. Anh luôn chọn lọc cái Friendlist của mình, có 1 sự thật rất phủ phàng mà chúng ta cần nhớ – hơn 80% bạn trên FB chỉ là muốn kết bạn cho có thật nhiều bạn. Điều đó đồng nghĩa với việc họ sẽ chẳng bao giờ biết bạn là ai, làm gì, sống chết ra sao, vậy việc giữ lại 1 mối quan hệ như vậy có là cần thiết?

    Trong Friendlist của anh, anh sẽ giữ lại những người bạn dù không bao giờ nói gì hơn là nói lời nghe không lọt tai lên chính trang của họ. Anh giữ lại những người bạn có những quan điểm và suy nghĩa hay ho về gia đình, cuộc sống. Những người có cá tính, có sở thích lập trường rõ ràng. Giữ lại những người yêu thích nghệ thuật, sự sáng tạo và những tư tưởng nhân văn. 

    Còn như lợi dụng để quảng cáo, spam, thì xác định là không tồn tại lâu với anh. Với anh, Friendlist có thể không nhiều bằng người khác nhưng phải là cái gì mà mình có thể vui khi mỗi ngày, vài bửa, thỉnh thoảng có thể bắt gặp những điều bổ ích, những niềm vui và cả ý tưởng để làm việc…. và viết blog.

     

    • http://www.facebook.com/vnnaman Nam An

      Hì, ý em là đối với những người không hiện thị thông tin công khai đó^_^ Bây giờ thì em hiểu rồi,em cảm ơn anh ;)

    • http://www.facebook.com/windy.tn Windy Tn

       Fb giống như một trang
      báo mà tôi là người chọn lựa các tác giả. Tôi chọn bạn cũng gần gần như vậy, cả
      những người bạn cũ mà tôi chủ động muốn tìm lại đi nữa. Tôi muốn đọc trang báo
      của riêng mình, như vậy, đa sắc màu, đa tính cách từ bởi những người bạn tôi đã
      chọn, không dung tục, không nhảm nhí. Hơi buồn rằng một số page ưa thích gần đây
      lộ rõ cái trò mua like, nhất là những hình ảnh đánh vào lương tâm người khác…
      buồn vì nhìn ra một sự giả tạo trơ trẽn. Và khi tôi thấy không phù hợp, tôi hủy
      kết bạn, bỏ like các trang…

       Lần trước tôi đọc một
      bài viết, thấy rất thú vị, mà không để ý là các bài viết lại nằm bên blog. Hôm
      nay tình cờ check lại các page ưa thích, lại sang FB của bạn tìm đọc ( trước
      thỉnh thoảng cũng thắc mắc vì thấy Fb của bạn ít hiển thị trạng thái gì, bài
      viết nào…), nên giờ mới biết.

      :) 

    • Phá Thiên Trảm Nguyệt

      anh có suy nghĩ rất hay nhỉ..và với em thì Facebook như nhật kí hay tương tự..em viết lên cảm xúc và phần nhiều nhiều giữ lại “Chỉ mình tôi”..chẳng cần chi những cái LIKE..vì mấy ai hiểu được những điều đó như bản thân chứ..”Công khai” đôi lúc lại bị kêu là khùng nữa chứ..

  • http://profile.yahoo.com/IFD2TSGI77BVNRRKKTS77NLRQA nhỏ

    Mình rất thích blog của bạn, cảm nhận của bạn về cuộc sống thật sâu sắc, nhân bản thể hiện rất thật và gần gũi. Bạn nói hộ rất nhiều người tiếng nói từ sâu thẩm trái tim. Cám ơn bạn!

  • Đào Mai

    Những bài viết của bạn rất hay và sâu sắc.Mình thấy bạn nghĩ được như vậy đã là sâu rùi,sau đó còn có thể viết để thuyết phục ng khác nữa.Cảm ơn bạn:D

  • http://www.facebook.com/profile.php?id=100004284606825 Lynh Chuột

    hay lắm! Rất thuyết phục

  • http://www.facebook.com/bien.d.nguyen Duy Bien Nguyen

    cảm ơn anh hoặc bạn (mình không biết) đây là lần đầu mình viêt commment nên khôg biết viết gì hết chỉ biết cảm ơn vì bài viết này thôi

  • http://henrylongnguyen.com Henry Long Nguyen

    Em nhắn tin qua FB của anh nha. Anh sẽ liên hệ em sau.

  • http://profile.yahoo.com/U633ZASSZUQ4V2D5XCG33Y2MBY Hiển Nguyễn

    Thử hỏi trên thế gian này có bao nhiêu người có thể bỏ ngoài tai những lời nói của thiên hạ. Có khi chỉ là những nỗi lo lắng do chính mình tưởng tượng ra về việc người khác sẽ nghĩ gì về mình. Thật đáng buồn.

  • http://www.facebook.com/Hanhmem Vũ Đức Hạnh

    bài viết của anh khá hay tuy nhiên cá nhân em cảm thấy nó vẫn còn có 1 vài chỗ có thể nói là sơ sài, có điều, cái đó em nghĩ không quá quan trọng, chi tiết thêm có thể chỉ làm bài viết thêm phức tạp, hi hi cho em add facebook của anh nhé

  • Lê Dung

    rất lâu mới vào lại nhà anh, trong tình trạng dealine dí ngập đầu. Tuy ko đọc đc kĩ bài này, chỉ đọc sơ qua, nhưng có một điều em hoàn toàn đồng ý, đó là quyển Nếu biết trăm năm là hữu hạn của Phạm Lữ Ân, biết và thích PLA qua bộ sách hãy nói yêu thôi, đừng nói yêu mãi mãi. Quyển sách ko dày, phải nói là rất mỏng so với nhiều quyển sách của em, nhưng có lẽ đó sẽ là quyển sách dài nhất mà em đã từng được đọc cho đến thời điểm hiện tại. Đọc là luyến tiếc từng câu cú, từng dòng chữ ngay cả mỗi dấu chấm, dấu phẩy cũng làm em thẫn thờ. Lối văn phong dung dị nhưng lại đẹp nhườn ấy. Đọc sách PLA để em có thể tìm lại được góc khuất tâm hồn mình và cũng để em nhớ lại nơi sạch sẽ nhất, trong sáng nhất trong tim mình. Hơn tất cả những gì mà một quyến sách co thể mang đến. Em hơi kén trong việc chọn sách, cho đến thời điểm hiện nay có lẽ PLA là tác giả duy nhất em cố ý đi tìm sách để mua, còn những sách khác, tùy duyên vậy :) 
    Chúc một năm mới thêm nhiều khoảng không để Gió có thể thổi mát tâm hồn. Cheers

  • http://profile.yahoo.com/5Y6JSDKB7VUTX7QD52PGBXYOWI Nguyen

    em biết bài này bên Vficland.com. Nói thế nào nhỉ? cũng có comment bên ấy, nói cảm ơn bạn rất nhiều vì trích dẫn một bài viết khá hay, và cũng lần mò ngó blog của anh, để muốn nói cảm ơn tới anh vì đã có 1 bài viết rất hay, một chia sẻ thú vị.
    Phần *** ấy, em thì lại nghĩ khác một chút. Có thể vì em là đứa chuyên ” cóp nhặt”. Cái hay – sẽ lưu lại. Để đọc, để ngẫm, và thật sự tâm đắc thì sẽ làm nguyên tắc sống. Giống như bài này của anh, em đọc, phần trích dẫn em chỉ để tâm câu:”You were born an original. Don’t die a copy”, em sẽ suy nghĩ nhiều về nó, nhưng chắc chắn không nghĩ nhiều bằng phần cuối anh viết thêm. Nên sẽ copy ý tưởng phần cuối ( có trích nguyên văn – và dẫn link blog này của anh để viết nguyên một bài cảm nhận trên facebook của em khi đọc những câu văn này của anh) được chứ ạ?
    Lần nữa, cảm ơn anh rất nhiều!!!!!!!!!!

    • http://henrylongnguyen.com Henry Long Nguyen

      Được em! Em có thể copy từ vficland phần mà em muốn.

  • ĐAM MÊ

    Cảm ơn bạn vì bài chia sẻ, đây cũng chính là những điều mà mình trăn trở. Đôi lúc mình nghĩ: Sao xung quanh mình không ai nghĩ như mình vậy, nhưng mình rất vui vì bạn cũng có suy nghĩ như vậy. Mình luôn đi tìm: Mục đích sống của cuộc đời mình và đam mê thật sự của mình là gì? Hi vọng sẽ được chia sẻ cùng bạn

  • http://www.facebook.com/profile.php?id=100000216252817 Anh Nghiêm Tùng

     Cảm ơn bạn vì bài viết, rất tâm đắc.Thật tình cơ khi tôi đọc được bài viết này, nhưng tôi có cảm giác như mình vs bạn đã gặp nhau đâu đó trên những dòng văn của bạn.
    Chúc bạn sức khỏe!

  • http://www.facebook.com/profile.php?id=100002077372987 Tran Dinh Khang

    Cảm ơn vì những lời này, hi vọng những bài viết của blog henrylongnguyen sẽ được phổ biến rộng hơn nữa. 

  • http://www.facebook.com/profile.php?id=100003032591248 Minh Kiêu Kì

    Em biết đến blog của anh qua đứa bạn, nó bảo đọc hay và ý nghĩa. em thấy cũng hay, như vậy có phải em đang bị áp đặt suy nghĩ của ng khác không anh?( nhưng em thấy hay là điều thật sự).Em rất thích sưu tầm những câu nói hay và coppy lên facebook nhưng đọc bài viết của anh em giật mình thấy rằng mình toàn đi sao chép. Cảm ơn anh về bài viết.

  • http://www.facebook.com/phucpham151988 Phúc Phạm Đăng

    Tôi tình cờ biết đến blog này qua một đường link trích trên facebook . Và khi đọc bài viết này của ban, bạn biết không , tôi chỉ muốn chạy ra ngoài bầu trời đang cơn mưa kia để hét lên thật to , chạy trong cơn mưa , để cơn mưa rửa trôi đi mọi thứ trong đầu tôi . Có lẽ , nội dung câu chuyện bạn viết không mới mẻ , nhưng nó lại đến đúng thời điểm như là một giọt nước làm tràn ly.

  • Lã Ngọc Tuyên

    Em tình cờ biết đến blog của anh. Em rất thích những bài viết của anh. Nó mang lại động lực cho em nhiều lắm ^^. Đúng vậy, thực sự mà nói thì không phải em sống như một bản sao của người khác. Nhưng mà trong tính cách của em, vẫn không thể hiện sự khác biệt của mình. Mình sống như không phải là mình vậy.
    Em không hiểu là mình sống giữa thực tại, hay sống trong giấc mơ vậy. Em không hiểu mình là ai? Mình sinh ra trên đời để làm gì? Mình cần làm gì? Nhiều lúc sống như một guồng quay vậy, không biết được mục đích của mình sống làm gì?
    Hic, thật hoang mang! Nhưng mà có một điều chắc chắn em sẽ thực hiện. Là thực hiện ước muốn được đi của mình. Em muốn đi khắp nơi!

  • Phuoc Huynh

    một new member, thật sự đọc nhiều bài viết của anh, em rất ngưỡng mộ về những góc cạnh tư duy và ngôn ngữ đa chiều đầy sức sống, nghị lực và cảm hứng. Em nghĩ, chỉ có một con người đã vượt qua những điểm thử thách, giới hạn của cuộc sống thì mới có thể tích lũy trí tuệ thì mới có thể nói lên những quan điểm sắc bén như vậy. Nếu em đoán không nhầm thì anh cũng khoảng trên 30. Những bài học rất thực tế…Thank anh rất nhiều

  • Nguyễn Thanh Thuân

    Cảm ơn vì bài viết rất hay của anh !
    Cảm giác rất đã khi đọc xong bài viết này.

  • Saphire Ruby

    Cảm ơn anh vì bài viết rất hay và ý nghĩa!!!

  • Thuỳ

    Anh viết hay thật!!!! Cảm ơn Anh nhiu lắm vì bài viết đã giúp tôi nhận ra nhiều thứ trong cuộc sống mà tôi đã bỏ quên !!!

Copyright © 2009 - 2014 Heavenly Wind™ | Gió Thiên Đường™
– Sống Chậm Lại… Nghĩ Khác Đi… Yêu Thương Nhiều Hơn!
DMCA.com
...
...
Henry Long Nguyen - Powered by WordPress
Krishnamurti: Chân Lý là mảnh đất không có lối vào!