[Tùy Bút] Khi Người Ta Không Còn Trẻ

Tags: , , , | Categories: * Blog, Cánh Đồng Gió, Tiêu Điểm

Đời người thì ngắn ngủi, thời gian thì chẳng dừng lại bao giờ. Cũng nhiều lần tôi nói, bạn nói, chúng ta nói rằng: Thời gian trôi nhanh quá nhỉ? Nhưng rồi ngẫm lại thì thật sự nó không hẳn là quá nhanh mà là vừa đủ. Đủ để hình hài của một đứa trẻ trưởng thành… rồi trở thành là một chàng thiếu niên mạnh mẽ hay một cô gái ngây thơ. Và cũng đủ để biến bản thể đó thành một ông lão, một bà lão già lọm khọm nào đó… vào một ngày không xa.

Tôi ngắm nhìn lại ký ức của mình 10 năm trước và thật sự nhận ra những điểm khác biệt lớn lao. Thế giới trong mắt tôi ngày đó và bây giờ là hai thế giới khác nhau. Tôi sẽ không nói là nó đã tốt đẹp hơn hay xấu xí hơn hiện tại. Nhưng tôi thú vị bởi sự khác nhau giữa những suy nghĩ là lý tưởng của những ngày đó và bây giờ. Có những hành động mà bây giờ tôi không dám lập lại và cũng có những dự định mà phải đợi đến đủ trãi nghiệm hoặc cảm xúc đã chính chắn hơn như lúc này tôi mới dám bắt tay thực hiện.

Bên cạnh đó… điều thú vị lớn lao nhất chính là những khoảnh khắc yêu thương, vui đùa, chia sẻ của người thân, bạn bè và những mà tôi yêu mến… Tôi luôn trân trọng nó vì tôi biết nó sẽ không bao giờ lập lại lần thứ hai. Có những thứ chỉ xảy ra một lần trong đời… và trái tim ta biết đó là duy nhất. Một vài người đôi khi bỏ lỡ hoặc không hề hay biết… khi có những điều quan trọng đã trôi qua… vuột mất khỏi tầm tay họ.

Ý nghĩa của cuộc sống không phải là về được đến đích với những thứ chúng ta muốn và đã cầm được trên tay. Ý nghĩa đích thật chính là trãi nghiệm trên hành trình đó… cho đến khi bạn bị buộc phải dừng lại.

Phải… chỉ đến khi bạn bị buộc dừng lại… còn nếu không hãy chắc chắn rằng bạn sẽ dành một vài phút trên con đường đó để nhìn lại xem mình đã đi như thế nào và có bỏ xót lại thứ gì dọc đường không!

Nhạc Nền: Song From A Secret Garden

Khi người ta đến cái thời điểm mà “xuân đã qua đi nhưng mùa đông chưa đến”, thì đôi khi lòng hay quay quắt, chợt khi nhìn về quá khứ, chợt khi nghĩ đến tương lai. Thật lòng không muốn, nhưng mỗi khi nhìn về dĩ vãng vẫn có những điều làm ta ray rứt, và cả nuối tiếc.

Tương lai thì chưa đến, nên thôi cũng chẳng bận lòng lắm. Chỉ biết rằng hiện tại giờ đã khác xưa. Ngày ấy, ta nhìn cuộc đời với nhiều tâm trạng: lúc vui, lúc buồn, lúc mơ mộng, lúc giận hờn. Và thật sự là cái cảm giác mơ mộng thường xuyên lấp đầy trong tâm trí. Tưởng tượng cũng nhiều, nhưng luôn cảm thấy háo hức, vì biết mỗi một ngày qua đi là mình có thêm được nhiều điều mới mẻ. Dù là chuyện vui hay buồn, thì tất cả, cũng là những trải nghiệm đáng để mang theo bên mình.

Khi xưa, lòng còn ngây thơ và hồn nhiên. Nhưng cũng chính vì ngây thơ, vì hồn nhiên, mà đôi khi thành ấu trĩ. Những chuyện ngày xưa cảm thấy sao rất nặng nề, khiến lòng phiền muộn rất nhiều, thì giờ đây cảm thấy chỉ là chuyện nhỏ mà thôi. Tâm trạng giờ thường là thanh thản, cảm thấy vui với những gì mình có.

Qua bao nhiêu năm trong cuộc đời này, dù không muốn, vẫn hiểu được rằng trên con đường đời dài đằng đẵng, khi còn trẻ thì người ta mải miết đi không muốn dừng lại, nhưng giờ đã đi được nửa đoạn đường, thì ta cứ thong thả ung dung, có cảnh đẹp thì dừng chân ngắm cảnh, có cây xanh bóng mát thì hãy ngồi xuống nghỉ ngơi. Để mai sau cho dù có luyến tiếc cảnh đẹp, có mong tìm lại một bóng mát ven đường, thì cũng phải hiểu rằng, đoạn đường ta đã đi qua không bao giờ quay lại.

“Khi bạn rất muốn một điều gì đó, bạn hãy buông nó ra. Nếu nó quay trở lại, nó sẽ là của bạn mãi mãi. Còn nếu không, nó chưa bao giờ là của bạn ngay từ phút ban đầu.”

Câu nói này dường như đã khai tâm cho kẻ nhiều tâm sự, đôi khi hay nghĩ ngợi vì những chuyện đã qua, để bây giờ mới hiểu ra một điều: những gì mình chưa có, chưa làm được, thì cũng cứ thanh thản đón nhận, bởi vì biết đâu nó đã chẳng bao giờ là của mình, vậy thì ray rứt làm chi.

Nó tương tự như câu châm ngôn: “Cái gì là của bạn, nó sẽ là của bạn. Cái gì không phải của bạn, thì cho dù có cố gắng cũng không bao giờ có được”. Điều này đúng nhưng cũng đừng u mê quá mức để biến nó thành niềm tin mù quáng khiến ta bị tê liệt và nhu nhược. Bởi đối với những giá trị tinh thần hay những gì thuộc phạm trù siêu hình thì ngay khi chúng thừa nhận điều đó… thừa nhận rằng cái gì của mình rồi thì sẽ là của mình… chắc chắn như vậy.

Nhưng tất nhiên… trước tiên hãy xem ta có xứng đáng để nhận và có xứng đáng để giá trị đó quay về với mình?

Đấy… cuộc sống thì không thể dừng lại. Với những thứ mà ta có thể tạo ra… hãy luôn ghi nhớ trong lòng: “Khi muốn làm điều gì đó, hãy cố hết sức mình đi, nếu không đạt được, thì cũng không có gì phải ân hận, vì mình đã không làm”.

Khi người ta không còn trẻ… Người ta mới nhận ra… Chính điều đó khiến bản thân mỗi người trở nên có giá trị. Ít nhất là không thấy xấu hổ với chính mình. Được sống là một món quà vô giá, giấc mơ trong mỗi người thì lại miễn phí và không bao giờ bị đánh thuế. Dù lớn dù nhỏ thì nó vẫn có giá trị riêng… tất cả chỉ trở nên vô nghĩa khi ta từ bỏ nó.

Chìa khóa của cuộc sống là biết cân bằng bản thân đúng lúc giữa sự cố gắng đạt được ước mơ và cả khi thất bại để cuộc sống này thật sự nhẹ nhàng và thú vị. Sẽ chẳng có gì tuyệt hơn thế khi ta sống mà mang trong mình một thái độ như vừa đi dạo vừa ngắm cảnh. Ta sẽ không còn phụ thuộc vào nó, không còn bị nó cuốn theo mà thay vào đó chính sự tỉnh thức đó khiến ta là kẻ quan sát ngược lại cuộc sống này…

Chỉ buồn là người ta chỉ nhận ra tất cả điều đó khi người ta không còn trẻ… An ủi duy nhất và may mắn cho những ai đọc được bài viết này khi chưa quá GIÀ.

Henry Long Nguyen

Bài viết này có sử dụng một số đoạn của Candy_xuan

© 2011, henrylongnguyen.com. Luôn Tôn Trọng và Bảo Hộ mọi Tác Quyền như một lời cảm ơn!

1/ Trích lời nhắn tới những kẻ thiếu ý thức về Bản Quyền và Quyền Tác Giả:
…” Bài viết dù là của ai thì nó cũng không tự nhiên mọc ra như cây cỏ để bạn bứng về trồng lên mảnh vườn của bạn. Và nếu bạn nghĩ rằng mình có thể đủ thông minh để qua mặt được các cổ máy tìm kiếm, tác giả sẽ không truy được bài viết mà bạn đã chôm chỉa ngay cả khi bạn đã xóa bỏ thông tin tên tuổi của họ hoặc đã đổi luôn tựa đề thì tôi thật tình nghi ngờ về trí tuệ của bạn đấy. “
2/ Có thể tìm hiểu nguyên văn nội dung của đoạn trích trên bằng cách Click vào phần văn bản này cũng như tham khảo thêm các điều khoản khác về Quyền Sử DụngTác Quyền tại Website này.


Những Bài Viết Gợi Ý - Có Thể Bạn Sẽ Thích!
[Tùy Bút] Nghe Gió Bên Thềm
Đôi khi ta bỏ mất lòng biết ơn cơn gió mà chỉ thấy rằng cơn gió vô tình, sao không ở mãi cùng ta. Gió vốn động, đến và đi là quy luật, để mang yêu thương đi khắp chốn. Gió đâu có bao giờ dừng lại, và chẳng ai nhốt được cơn gió. Ngàn năm trước, vạn năm sau... nhân ...
Đọc Tiếp
Là Sống… Hay Chỉ Đang Tồn Tại?
Mỗi cá nhân hợp thành tập thể rồi hình thành xã hội – đặt ra quy chuẩn – luật lệ đúng sai – Bằng cách đó chính chúng ta tạo ra dòng chảy cuộc sống và để nó cuốn lấy ta và những thế hệ khác ở tương lai. Đó là cách chúng ta gọi tên “cuộc sống” và cho ...
Đọc Tiếp
Khi Một Cánh Cửa… Khép Lại
Sẽ rất đau đớn khi bạn yêu một người nào đó mà không được đáp lại. Nhưng còn đau đớn hơn khi bạn yêu một ai đó mà không đủ dũng cảm để nói cho người đó biết bạn đã yêu như thế nào. Có thể chúng ta phải gặp một vài người nào đó, nhầm một vài lần như vậy trước ...
Đọc Tiếp
Love You and Love Me
Đây là bài hát trong trẻo nhất mà tôi từng biết. Giai điệu của nó luôn khiến người ta bồi hồi xúc động, nhất là khi đang có tâm trạng mà nghe những lời ca trong vắt ấy cất lên thì chỉ muốn bật khóc. Đó là cảm giác đầu tiên khi tôi nghe bài hát ấy, nghe đi nghe ...
Đọc Tiếp
[Suy Ngẫm] Đừng Chết Như Một Bản Sao
You were born an original. Don't die a copy. - John Mason Bạn sinh ra là nguyên bản. Đừng chết như một bản sao. Một mở đầu hơi dài dòng về trích dẫn phía trên. Câu nói "You were born an original. Don't die a copy" là tựa của một quyển sách được viết bởi John Mason. Mà thật ra tôi không có ...
Đọc Tiếp
Tản Mạn cùng Gió
Đây không phải là 1 bài viết, chỉ là câu hỏi trong entry của 1 cô bé  (chẳng biết có còn là cô bé không nữa) và câu hỏi này nhận được nhiều comment khá hay. Do vậy tôi tổng hợp các bình luận hay và biên tập thêm vài ý  kiến khác lượm lặt được khi lang thang trên ...
Đọc Tiếp
[Suy Ngẫm] Khi Chúng Ta… Ghét Một Ai Đó!
Bài viết này mang nhiều quan điểm cá nhân đồng thời được Tag trong phần Blog. Bạn nên cân nhắc kỹ trước khi quyết định đọc tiếp hoặc sử dụng thanh Menu để đọc những bài khác vì bài viết này có thể không bổ ích hoặc mang nhiều tư tưởng ảnh hưởng đến suy nghĩ của bạn! Viết trong một ...
Đọc Tiếp
Sự Quan Trọng Của Những Khoảnh Khắc
Bài viết này là một trong những chủ đề mà tôi ngâm lâu nhất bởi muốn nói mà có quá nhiều điều để chia sẻ chẳng biết nên chọn lọc cái gì để trình bày. Tôi có 3 đoạn chính trong bài viết này - không hẳn là do tôi viết hoàn toàn: - 1 trong số đó chỉ là ...
Đọc Tiếp
[Ngụ Ngôn] Tôi Có Thể Ngủ Khi Gió Thổi
Thật khó để tìm một chủ đề hay đề tài nào đó để thay lời chúc trong những ngày này, bởi ai cũng bận rộn, tất bật cho những niềm vui, những dự định, những chuyến đi chơi và cả sự hối hả để mau chóng kết thúc những công việc dang dỡ của năm cũ. Tại Blog Gió Thiên Đường, ...
Đọc Tiếp
Cuộc Sống và Tách Cafe
Ngụ ý của câu chuyện dưới đây chính là việc lựa chọn cho mình một thái độ sống và hiểu nó một cách đúng đắn. Theo tôi để tồn tại là không đơn giản. Nhưng chúng ta không chỉ cần phải tồn tại mà còn phải sống. Sống theo bản năng là cách của loài vật. Chúng ta không thể ...
Đọc Tiếp
[Tùy Bút] Không Dành Cho Một Riêng Ai!
 Tự Sự - Lưu Quang Vũ Dù đục dù trong con sông vẫn chảy Dù cao, dù thấp cây lá vẫn xanh... Dù người phàm tục hay kẻ tu hành, Cũng phải sống từ những điều rất nhỏ. Ta hay chê rằng cuộc đời méo mó Sao ta không tìm ngay tự trong tâm? Đất ấp ôm cho mọi hạt nảy mầm Nhưng nụ chồi tự vươn lên ...
Đọc Tiếp
[Blog] Chàng Chăn Cừu Cũng Đã Đi Xa…
Cuộc Đời Không Như Là Cổ Tích... Tôi không chủ ý giới thiệu bài thơ này, bởi đã có lần tôi đề cập nó trong một bài viết cách đây rất lâu: 5cm/1 Giây. Nhưng nhiều sự trùng hợp liên kết, tôi đang gom ý tưởng để viết 1 truyện ngắn trong đó có nhắc đến bài thơ này. Nguồn gốc ...
Đọc Tiếp
[Truyện Ngắn] Điện Thoại Lúc Nửa Đêm
Khoảng thời gian năm 2000, đó là khoảng thời gian tôi còn đi học, tôi tình cờ đọc được một truyện ngắn ở đâu đó mà tôi cũng không nhớ rõ là mình đọc được từ nguồn nào. Nhưng tôi nhớ nội dung câu chuyện đó rất rõ, mà lúc đó thì Internet và Google chưa thịnh hành như bây ...
Đọc Tiếp
[Blog] Đôi khi, quên… ta là cơn gió!
Đôi khi có những điều đứng giữa những sự mập mờ, ranh giới giữa chúng mỏng manh vô cùng. Đứng ở góc nào cũng thì thấy chúng giống nhau, phải tinh tế lắm mới nhận ra sự khác biệt. Đôi khi, chính ta vẫn thường nghĩ, ở đời, gặp mặt và thân thiết nhau - gắn bó một thời gian dài ...
Đọc Tiếp
Và Cũng Đã Đủ Lớn Để Mong Bé Lại
Trong đời, ai cũng có đôi lần mong cho thời gian quay trở lại. Mà chẳng phải là sự tiếc nuối một khoảnh khắc, một lời nói, một quyết định, hay điều gì còn dang dở, nhiều khi chỉ là niềm thương nhớ chính mình khi ấy, tại thời điểm ấy, khi nụ cười còn vô tư lắm, và ánh ...
Đọc Tiếp
[Ngụ Ngôn] Món Quà Của Sáng Tạo
Một ngày nọ, sau khi đã tạo ra con người, Đấng Sáng Tạo bèn triệu tập muôn loài đến để hỏi ý kiến về một chuyện: - Ta muốn tặng cho loài người một món quà giá trị nhất mà ta có được. Nhưng Ta muốn không phải ai cũng dễ dàng có được nó. Vậy ta phải làm sao ...
Đọc Tiếp
Có Một Thời Như Thế
Cảm xúc đôi khi thật lạ, chẳng biết nó trốn ở đâu khi ta không nghĩ về nó? Cũng chẳng biết điều gì khởi lên những ý tưởng những suy nghĩ hay một câu nói bất chợt nào đấy. Tui đang ngồi thế rồi tự dưng nhớ về một câu gì đó rõ ràng trong đầu mình có biết nhưng ...
Đọc Tiếp
[Tùy Bút] Thụy Du & Tôi – Hãy để anh ôm em – Ngang bằng sự chết!
Để nói về ca khúc này, chỉ có thể tóm gọn rằng: Đây là một trong số những ca khúc hiếm hoi của Việt Nam giàu hình ảnh và có ngôn từ đẹp đến từng góc cạnh... hơn thế nữa... không nhiều người biết rằng đằng sau chữ "Thụy" trong ca khúc Khúc Thụy Du còn là một câu chuyện, ...
Đọc Tiếp
Nếu… Ai Đã Có Lần
Nếu ai đã có lần Một mình trước biển Sẽ thấy con người nhỏ bé làm sao Nhìn những con sóng dữ thét gào Mới hiểu được vì sao mình tuyệt vọng Nếu ai đã có lần Bất cần sự sống Hãy đón hạt sương mai trên một cành hoa Ngắm nụ cười của lứa đôi vừa được làm mẹ , làm cha Sẽ hiểu được vì sao chúng ...
Đọc Tiếp
Tùy Bút: Ngày nào đó, ta có thôi hết yêu người!?
Một ca khúc khác của Ngô Thụy Miên – Nghe để rồi chợt buồn, chợt xao động chỉ vì một bài hát… Bản tình cuối…! Để rồi ngồi im lặng nghe đi nghe lại . “Ta đã yêu và ta đã mơ, mơ trăng sao đưa đến bên người” trong mỗi cuộc đời mỗi con người chắc chắn sẽ ...
Đọc Tiếp
Gió Yêu Ai – Bạn có biết không?
Tôi đọc rất nhiều những bài viết về gió, hầu như tất cả. Tôi biết ở 1 số bài viết người ta thường cho Mây là người yêu thật sự của gió nhưng tôi không đồng tình. Cho nên những bài viết đó tôi không post ở Blog này, đơn giản là không đồng tình thì không post. Tôi vốn định ...
Đọc Tiếp
Lover’s Concerto – Khúc Tình Ca Thánh Thiện Nhất
Thế giới xung quanh bạn đang thay đổi hàng ngày, hàng giờ... thậm chí từng phút từng giây. Cuộc sống hiện đại cuốn bạn vào dòng chảy tất bật của chuyện mưu sinh và sinh tồn. Điều đó khiến cho bộ não hoạt động nhiền hơn. Kết quả chúng ta đang thông minh hơn và hệ quả chung của sự ...
Đọc Tiếp
Ngày Của Gió
Ngày không nắng, trời nhiều mây...  cảm giác dịu mát và thanh bình. Gió khẽ thổi qua, mơn man mái tóc dài của bé. Bé nhớ về hồi ấu thơ, bà thừơng kể bé nghe những câu truyện cổ tích. Bé nhớ hình ảnh nàng tiên cá, cô bé lọ lem, những ông tiên có phép mầu, các thiên thần ...
Đọc Tiếp
[Tư Duy] Ngày Xưa Có Một Con Bò
Có những thứ từng là "chân lý" của bạn, nhưng nó chưa bao giờ đúng. Chỉ đơn giản là nó được bạn rút tỉa từ những kinh nghiệm thiếu cơ sở... mà bạn không nhận ra. Ngày xưa có một con bò thật sự là cuốn sách "lật tẩy" tất cả những mánh khoé của sự "biện bạch"... bạn có thật ...
Đọc Tiếp
Thông Báo: Về việc các Link Download từ MediaFire tại Blog bị xóa!
Chính sách về những điều liên đến Bản Quyền ngày càng lan rộng trên Internet và hẳn nhiều người trong chúng ta đã lờ mờ nhận ra được tầm quan trọng và sức ảnh hưởng của nó tác động đến thế giới số không chỉ đối với Thế Giới mà ngay tại Việt Nam. Sắp tới đây, cộng đồng mạng ...
Đọc Tiếp
[Tùy Bút] Nghe Gió Bên Thềm
Là Sống… Hay Chỉ Đang Tồn Tại?
Khi Một Cánh Cửa… Khép Lại
Love You and Love Me
[Suy Ngẫm] Đừng Chết Như Một Bản Sao
Tản Mạn cùng Gió
[Suy Ngẫm] Khi Chúng Ta… Ghét Một Ai Đó!
Sự Quan Trọng Của Những Khoảnh Khắc
[Ngụ Ngôn] Tôi Có Thể Ngủ Khi Gió Thổi
Cuộc Sống và Tách Cafe
[Tùy Bút] Không Dành Cho Một Riêng Ai!
[Blog] Chàng Chăn Cừu Cũng Đã Đi Xa…
[Truyện Ngắn] Điện Thoại Lúc Nửa Đêm
[Blog] Đôi khi, quên… ta là cơn gió!
Và Cũng Đã Đủ Lớn Để Mong Bé Lại
[Ngụ Ngôn] Món Quà Của Sáng Tạo
Có Một Thời Như Thế
[Tùy Bút] Thụy Du & Tôi – Hãy để anh
Nếu… Ai Đã Có Lần
Tùy Bút: Ngày nào đó, ta có thôi hết yêu
Gió Yêu Ai – Bạn có biết không?
Lover’s Concerto – Khúc Tình Ca Thánh Thiện Nhất
Ngày Của Gió
[Tư Duy] Ngày Xưa Có Một Con Bò
Thông Báo: Về việc các Link Download từ MediaFire tại
  • http://www.facebook.com/profile.php?id=100000306818529 Lý Phạm Anh

    bài nhạc tên gì vậy bạn ?

  • http://henrylongnguyen.com Henry Long Nguyen

    Là bài: Song From A Secret Garden

  • Cuongct1201

    Cuộc sống đôi khi nó ko đẹp, ko bằng phằng như những gì ta muốn. Có những thứ mình muốn làm nhưng tại thời điểm đó lại ko thể, chỉ khi đủ già t mới có thể hoàn thành nó.

  • Cuongct1201

    Bạn ơi! có những thứ ngay từ đầu ta đã có cảm giác nó ko thuộc về mình. Có hay chăng t nên buông tay sớm ko bạn?

    • http://henrylongnguyen.com Henry Long Nguyen

      Câu hỏi này với mỗi người có 1 phương án riêng, với tôi… tôi tin vào chữ duyên. Tôi chỉ làm những gì có thể và dù kết quả ra sao vẫn không bận tâm quá nhiều. Cảm giác trong mỗi người có thể đúng và sai. Lựa chọn nào cũng chỉ 50/50 thôi.

      • Cuongct1201

        Đúng là cảm giác mãi chỉ là cảm giác, chỉ khi nó biến thành 1 cái gì đó cụ thể ta mới có thể nhận ra. Cảm ơn!

      • http://www.facebook.com/people/Monika-Tran/100003033884241 Monika Tran

         50/50 và tin vào chữ duyên- y hệt quan điểm của em.

  • Huongnishu

    tôi thì luôn quan niệm, những gì thuộc về mình thì sẽ mãi là của mình, không thuộc về mình thì muốn giữ cũng không được, và lại mẫu thuẫn những gì thuộc về mình có thật là sẽ mãi là của mình hay ko neeud không biết trân trọng và gìn giữ……

  • Ndoll Tran

    Baì này cứ như viết cho em ấy anh ạ :))

  • http://www.facebook.com/kisikodau Thinh Truong

    Anh lại cho em xin phần Word nha :D

    • http://henrylongnguyen.com Henry Long Nguyen

      Đây là bài mang tính cá nhân và nó nằm trong phần Blog của anh. Nếu lấy bài viết này để đăng lại và chia sẻ trên blog cá nhân hay mạng xã hội, diễn đàn khác thì phải thỏa thuận trước 1 số điều khoản như tại đây đã đề cập tại trang: http://henrylongnguyen.com/copyright.html

      Nếu em đồng ý thì gởi email anh send qua.

  • Dodo

    Cảm ơn Herry!

  • diệp

    em chỉ cảm thấy có đủ bản lĩnh để buông ra và chờ đợi không?
    Bởi vì em sợ cảm giác buông ra và ân hận vì chưa làm hết sức. Em sợ không đủ kiên nhẫn để chờ đợi…

  • haizzz

    buồn

  • Fapsukute

    Xin phép tác giả cho phép tôi mang về blog của mình bài viết này ( với đầy đủ chú thích về nguồn gốc).

    • http://henrylongnguyen.com Henry Long Nguyen

       Ok bạn :)

  • khai tâm

    hãy nhận ra khi mình chưa quá già

  • mushroom

    Thank Henry,
    Tôi đã đọc qua nhiều bài viết về sự hoài niệm của tuổi trẻ. Tôi đồng ý với bạn rằng con người ta già đi, trưởng thành hơn không tính bằng tuổi. Người ta gọi tôi là bà cụ non trong suy nghĩ nhưng vẻ ngoài của tôi lại trẻ hơn nhiều so với tuổi thật, đó cũng như là điều thú vị ^^ 
    Tôi chưa thật sự chín chắn, nhưng suy nghĩ và 1 chút trải nghiệm cũng đã làm cho tôi hoài niệm về tuổi thơ, về những tháng ngày không bao giờ trở lại…
    Dẫu sao đã suy nghĩ đến đây, thì chúng ta sẽ biết trân trọng hiện tại và tương lai hơn…:)
    Ngày mới tốt lành ^^

  • Nsditn

    Khi đã đốt cháy hết mình tinh thần, thể xác từng ngày từng giờ một cho nhũng điều có ý nghĩa thì mọi chuyện đơn giản kinh khủng kễ cả cái chết chứ chưa nói gì đến thất bại hay thành công. Tự dưng sẽ chẳng phải phân tích hay tìm hiểu làm gì cho mệt. Mọi cái sẽ Automatic, chỉ thưởng thức quy trình và kết quả thôi . Mình nghĩ vậy. 
    Bài viết của bạn rất chính xác. Hơi tiếc một chút, phải đến giờ mình mới hiểu điều đó. Mình đang làm nó. Rất ok

    Mình thấy điều này: Tư duy chỉ đi sau hành động thôi. Nó mang tính chiêm nghiệm và định hướng là chính. Tuy vô cùng quan trọng nhưng tư duy không tạo ra thay đổi. Chỉ có hành động tạo ra thay đổi dù là nhỏ nhất. Vì hành động mà con khỉ có bộ não để nghĩ kết quả là con vật tiến hóa hơn loài khác. Với con người , chỉ có qua hành động mà cảm nhận (một cách sâu sắc) điều gì là tốt với bản thân. Qua hành động mới thưởng thức được cuộc sống. Tư duy hoàn toàn đi sau và thụ động.

    Tuổi trẻ có cái hay là, chẳng phải nghĩ nhiều cho mệt sai lầm và thành công đên và đi vô tư như cây lá. Cứ trải nghiệm vô tư. Chính điều này mới có kết quả để tuổi già hơn có cái mà tư duy. Vậy nên cứ thoải, hết ga là ok. Kể cả bắt đầu ngay đây và ngay bây giờ

    Mình đang luyện như thế này. Mình ước cái mồm mình thì khâu lại không dùng đến, cái não thì cho nó một cú shock điện cho nó liệt đi, khỏi phải nghĩ. Chỉ có trái tim là đập nồng nhiệt và cơ thể khỏe mạnh để thưởng thức cuộc sống.

    Chân thành tặng henrylongnguyen bài này nói về sự dũng cảm
    http://oshovietnam.net/cach-song-co-y-thuc-truc-tuyen/459-dung-cam-vui-song-hiem-nguy/trang-2 

    Tuổi trẻ làm nhiều điều trông giống như dũng cảm nhưng thực chất chỉ đến khi có đầy đủ tư duy và hiểu biết để vẫn làm những điều không thể, đó mới là dũng cảm.

  • http://www.facebook.com/luvangton Ton Lu

    Cảm ơn anh Herry!

  • Hanh

    nếu nhu có thể nhìn cuộc đời của mình với đôi mắt của một người hơn mình 50 tuổi, thì thật tốt. khi ấy người ta mới có thể thẩm thấu hết những gì được viết trong bài này. còn bây giờ,   khi còn trẻ, người ta vẫn thường ko đủ dũng cảm để từ chối khỏi cuộc đua…người ta vẫn phải đua, vẫn chạy theo… biết làm sao? hạnh phúc là do mình lựa chọn, nhưng ta quá nhỏ bé để dám sống một cuộc sống theo cách của ta..
    dẫu sao, cám ơn Henry vì bài viết này, vì tôi đã đọc nó khi tôi chưa quá già…để ít nhiều, tôi vẫn có thể bình thản hơn trước thực tại của mình.

  • Tiểu Si

    bài viết rất hay
    chỉ là góp ý nha mình nghĩ là “day dứt” chứ ko phải là “ray rứt” :)

  • http://www.facebook.com/myhoa.nguyenthi.3 Hoà Nguyễn

    mình gặp chuyện buồn, buồn lắm nhưng đọc được những dòng này như là những nút thắc được gỡ. mình nhẹ người hẳn. cảm ơn bạn nhiueef nhé

  • http://www.facebook.com/people/Đinh-Lộc/100000366652698 Đinh Lộc

    Cám ơn :)

  • Hai minh hai

    bai viet tren nhu tam trang toi hien gio ,that hay.Cam on ban Henry Long Nguyen..!

  • Trần Sơn

    bài viết thật ý nghĩa!dù đã đọc nhiều lần nhưng thi thoảng đọc lại vẫn thấy như có chút gì bừng tỉnh.cảm ơn anh!

Copyright © 2009 - 2013 Heavenly Wind™ | Gió Thiên Đường™
– Sống Chậm Lại… Nghĩ Khác Đi… Yêu Thương Nhiều Hơn!
Henry Long Nguyen - Powered by WordPress
Krishnamurti: Chân Lý là mảnh đất không có lối vào!