Hãy nói yêu thôi, đừng nói yêu mãi mãi!

Tags: | Categories: Cánh Đồng Gió, Tiêu Điểm

Câu nói ấy, truyện ngắn ấy gần như là lời tựa chủ đề để mở đầu cho những truyện ngắn khác trong tuyển tập truyện ngắn “Hãy Nói Yêu Thôi, Đừng Nói Yêu mãi Mãi!”

Tại Blog Heavenly Wind, tôi từng giới thiệu vài truyện ngắn đặc sắc từ những tập truyện này như Đôi Mắt Biết Nói Dối, Bản Nhạc Cho Ngày Nắng Ấm. Tôi cũng có dự tính sẽ chọn lọc và post lần lượt những truyện ngắn mà tôi cảm thấy thích trong loạt sách. Tôi mượn lời của bạn Hi Li – Để giới thiệu đến những ai chưa đọc qua tuyển tập những truyện ngắn này.

Henry Long Nguyen

Cảm giác yêu và được yêu đã ‘tô điểm’ thêm sắc màu cho cuộc sống. Dù tình yêu có thể không tồn tại mãi mãi nhưng khoảnh khắc khi yêu luôn là vĩnh hằng và nó chỉ xảy ra một lần trong đời.

Tôi sung sướng và tự do
Như ánh sáng

Bởi hôm qua anh ấy nói yêu tôi

….
Anh ấy đã không nói thêm
Rằng anh ấy sẽ yêu tôi mãi mãi…

Mới đoc bài thơ ngắn ngủi này của nhà thơ Jacques Prévert, tôi thấy nó thật vô duyên, thậm chí có người bạn của tôi nói rằng chỉ là lời thú nhận của một kẻ thất tình. Khi gấp cuốn sách Hãy nói yêu thôi, đừng nói yêu mãi mãi do nhiều tác giả viết, tập hợp những truyện ngắn khiến tôi thực sự phải suy nghĩ nhiều.

Có bao điều thật đơn giản trước đây tôi không hề để ý, hóa ra xung quanh mình mọi thứ diễn ra như vậy. Ấn tượng đầu tiên với tôi là tựa đề sách thât lạ, tôi tự thắc mắc: “Chẳng nhẽ lại là một cuốn sách cho những người thất tình, lại là một cuốn sách sáo rỗng dạy người ta quên đi mọi thứ, chạy trốn ư?”.

Trước đây, khi đọc một cuốn sách nào hay, tôi thường đọc liền cho đến khi hết nhưng đây là cuốn đặc biệt, tôi đã đọc nó trong vòng một tháng, không phải vì dở mà vì nội dung sách quá hay, tôi học cách “nhấm nháp” cuộc sống và quan sát hằng ngày.

Tôi nghĩ mình đang đơn độc giữa một thành phố xa lạ, không người thân, bạn bè, ai cũng có công việc của mình… Tôi cô đơn! Mà thực ra không hẳn vậy. Thế đấy, con người ta luôn cần nhau theo cách này hay cách khác, bạn có tin rằng có những người đôi khi bạn gặp chỉ có ý nghĩa là khẳng định: “bạn chẳng bao giờ một mình cả”.

Giữa những người lạ, ta cần một người quen. Giữa những người quen, ta cần một người yêu. Giữa những người yêu, ta cần một người hiểu. Giữa những người hiểu, ta cần một người tin và được tin… Hóa ra tình yêu chẳng phải là kết thúc có hậu. Bạn sẽ cảm thấy thế nào nếu ai đó nói “yêu bạn”? Có khi còn phải suy nghĩ thế này thế khác… nhưng nếu ai đó nói “cần” bạn? Người ta sở dĩ có thể ở bên nhau là vì con người ta cần nhau.

Mỗi ngày qua đi, tôi cảm thấy nhiều điều mới mẻ trong cuộc sống, khuyên bạn “hãy nói yêu thôi, đừng nói yêu mãi mãi” là để nhắc nhở bạn, chẳng có gì là mãi mãi cả. Đặc biệt, tình yêu lại càng không thể. Khi bắt đầu yêu, luôn nghĩ nó chẳng bao giờ là vĩnh viễn cả, sẽ có một ngày bạn phải đối diện với chia tay. Thật nực cười, bắt đầu yêu là nghĩ đến chia tay, liệu có phải chẳng nên bắt đầu? Không phải đâu vì bạn càng nên yêu, yêu hết lòng bởi khoảnh khắc này chẳng thể lặp lại lần nào nữa. Lúc này, bạn hãy yêu như chưa bao giờ yêu, hãy hạnh phúc đi bởi có thể bạn sẽ chẳng có cơ hội ngày mai…

Nhiều khi, tôi còn tự hỏi “liệu có phải tình yêu luôn mù quáng không?”. Trái tim con người có thật là “không có mắt”? Tôi thực thấy nó rất thông minh đấy chứ? Lý trí thì không biết đâu là định mệnh của mình nhưng trái tim thì biết, bạn chẳng thể điều khiển, tính toán nổi, nó sẽ đập loạn xạ khi gặp người nào? Bạn sẽ thắc mắc trái tim thông minh vậy, sao vẫn có nhiều người thất tình?

Có khi nào lý trí cũng không hiểu hết được trái tim mình? Bạn hãy cùng tôi đọc Hãy nói yêu thôi, đừng nói yêu mãi mãi để cùng cảm nhận những triết lý cuộc sống.

Li Hi

“HÃY NÓI YÊU THÔI, ĐỪNG NÓI YÊU MÃI MÃI!”

Sáng nay, trong khi sắp xếp những chồng thư cũ, tôi tình cờ đọc lại một bài thơ ngắn của Jacques Prévert mà cô bạn cũ nắn nót chép tặng trên một tờ thư có in hoa rất đẹp. Bài thơ vỏn vẹn năm câu được cô đặt vắt qua hai trang giấy một cách đầy ngụ ý.

Trang thứ nhất:

Tôi sung sướng và tự do
Như ánh sáng

Bởi hôm qua anh ấy nói với tôi rằng anh ấy yêu tôi

Hai câu cuối bị đẩy qua trang sau:

Anh ấy đã không nói thêm
rằng anh ấy sẽ yêu tôi mãi mãi…

Khi đọc bài thơ này cách nay hai mươi năm, tôi đã cảm nhận nó bằng một tâm hồn tươi trẻ. Bây giờ, cuộc sống giúp tôi nhìn có lẽ đã khác đi về bài thơ trên trang giấy đã ố vàng này.

Cô gái trong thơ nhạy cảm và tinh tế, vì đã không đợi đến khi người mình yêu quay lưng mới xót xa nhận ra rằng tự do “như ánh sáng” chỉ là một thứ tự do mong manh. Hạnh phúc “như ánh sáng” là một hạnh phúc có thể vụt tắt bất cứ lúc nào.

Nhưng giả sử chàng trai có nói thêm rằng “sẽ yêu mãi mãi”, hoặc có thề hứa trăm năm đi nữa… ai dám khẳng định trái tim chàng sẽ không đổi thay? Nếu từng đọc Ruồi Trâu, hẳn bạn còn nhớ đọan văn này: “Ràng buộc con người không phải là lời thề. Chỉ cần mình tự cảm thấy thiết tha với một điều nào đó, thế là đủ rồi.”

Ngoài sự “thiết tha tự nguyện” đó ra, chẳng có gì ràng buộc được trái tim con người, nên đừng tin chắc rằng ai đó sẽ mãi không đổi thay. Cũng không thể buộc ai đó không được đổi thay. Trên đời không có thứ vũ khí hay quyền lực tuyệt đối nào có thể níu giữ trái tim một khi nó đã quyết tâm rẽ lối. Cho dù đó là nhan sắc, một tình yêu sâu đậm, những kỷ niệm sâu sắc đắm say. Càng không phải là sự yếu đuối, sự khéo léo sắc sảo hay vẻ thông minh dịu dàng, sự giàu có hay thương hại…Những thứ đó có thể níu kéo một thân xác, một trí óc…nhưng không thể níu kéo một trái tim.

Trái tim vốn là một tạo vật mong manh và thiếu kiên định. Vì vậy, hãy tin vào điều thiện, lòng tốt, vào nhân cách và năng lực…nhưng đừng tin vào sự bất biến của nhận thức và tình cảm nơi con người. Hãy tin là mình được yêu trong khoảnh khắc này, nhưng đừng chắc rằng mình sẽ được yêu mãi mãi. Nếu chịu chừa chỗ cho sự đổi thay, ta sẽ tránh được không ít tổn thương sâu sắc.

Tôi không cho niềm tin là món quà vô giá mà ta dành cho người khác. Bởi đôi khi, sự tin tưởng hoá ra là một việc rất… đơn phương và vô trách nhiệm. Nó có nghĩa bắt người kia vào rọ, không tính đến khả năng thay đổi của trái tim con người. Tin tưởng là trút gánh nặng sang vai người khác, bất kể người ta có chịu nhận nó hay không. Việc nhận định hay quyết định vấn đề không còn dựa vào sự thận trọng, tỉnh táo, sáng suốt hay sự nhạy cảm, bao dung của ta mà hoàn toàn giao phó cho người khác. Và nếu khi họ thay đổi, ta thường nhân danh sự tin tưởng tuyệt đối mà mình đã tự nguyện gửi gắm để cho phép mình cái quyền được ghép tội họ.

Nhưng, bất cứ ai cũng có thể có lúc đổi thay.

Sự thay đổi của người khác, nhất là ở người ta vô cùng yêu quý, chắc chắn khiến ta tổn thương. Nhưng hãy nhớ rằng người quân tử khi đã hết tình cảm thì thường tỏ ra lạnh nhạt. Như ẩn sĩ Urabe Kenkô trong tập Đồ Nhiên Thảo đã viết: “Khi người sáng chiều hết sức thân quen, không có gì ngăn cách bỗng một hôm lại làm mặt lạ và có cử chỉ khác thường, chắc hẳn sẽ có kẻ bảo: “Sao xưa thế kia mà bây giờ lại thế khác?” Theo ta, thái độ lạnh lùng đó chứng tỏ người ấy hết sức đàng hoàng và thành thật.”

Cuối cùng đó mới chính là cốt lõi của tình yêu, tình bạn và những mối quan hệ thân sơ khác. Sự thành thật, chứ không phải là lời hứa vĩnh viễn thủy chung. Bạn có thể yêu hay ghét. Thích hay không còn thích nữa. Chỉ cần thành thật, bạn sẽ luôn luôn thanh thản.

Tôi đọc lại lần nữa bài thơ ngắn ngủi trên tờ thư cũ, và cảm nhận một cách rõ rệt vẻ trách móc đắng cay dịu dàng rất đỗi con gái. Nhưng ít nhất cô gái trong bài thơ kia cũng biết rằng người yêu cô đã rất thành thật, khi không hứa một điều mà anh không tin chắc. Cô cũng biết trái tim con người là một tạo vật hoàn toàn tự do, và một khoảnh khắc đắm say hạnh phúc không hề là lời hứa hẹn vĩnh cửu.

Cô bạn yêu quý của tôi chắc cũng nhận ra điều đó, nên đã viết thêm một dòng chữ xinh xinh vào cuối trang thư, một dòng ngắn mà tôi không bao giờ quên được:

“Hãy nói yêu thôi, đừng nói yêu mãi mãi”.

Phạm Lữ Ân

© 2011, henrylongnguyen.com. Luôn Tôn Trọng và Bảo Hộ mọi Tác Quyền như một lời cảm ơn!

1/ Lời nhắn về ý thức Bản Quyền và Quyền Tác Giả:
…” Bài viết dù là của ai thì nó cũng không tự nhiên mọc ra như cây cỏ để bạn bứng về trồng lên mảnh vườn của bạn. Và nếu bạn nghĩ rằng mình có thể đủ thông minh để qua mặt được các cổ máy tìm kiếm, tác giả sẽ không truy được bài viết mà bạn đã chôm chỉa ngay cả khi bạn đã xóa bỏ thông tin tên tuổi của họ hoặc đã đổi luôn tựa đề thì tôi thật tình nghi ngờ về trí tuệ của bạn đấy. “
2/ Có thể tìm hiểu nguyên văn nội dung của đoạn trích trên bằng cách Click vào phần văn bản này cũng như tham khảo thêm các điều khoản khác về Quyền Sử DụngTác Quyền tại Website này.


  • Cuncon Cute321

    Em rất thích quyển sách này anh ạ, đọc hoài k chán, ý nghĩa lắm. Mà anh thấy bìa sách chưa? hãy nói yêu thôi đừng nói Yêu Mãi Mãi ( chữ Yêu Mãi Mãi dc viết lớn và hoa) một thông điệp ý nghĩa lắm

  • Generalphamlong

    nhạc hay quá anh à, ^^

  • Ndolll Tran

    Moi ngay em deu phai tu nhu cai dieu nay. The nhung yeu ma ko mai~ mai~ that qua’ la` kho’ khan voi mot song ngu anh ah :))

  • Onelife_onelove_baby

    e doc xong e rut ra dc rat nhiu kinh nghiem trong cs. hj. cs dung la hk nhu e tuong? yeu la j a nhj? hjx. lam sao de yeu mai mai a nhj?. hjx. lam sao de dc song vs ng do suot cuoc doi nay a nhj? nhg bj jo co le con wa” nho? de noi den chn nay…………. hjxhjx.

  • http://www.facebook.com/people/Mymy-Do/100002261501666 Mymy Do

    đúng là trong cuộc sống k có gì là mãi mãi, tình yêu hay tình bạn cũng vậy. trăng rồi sẽ tròn, con người sẽ có lúc thay đổi, chỉ khác ở thời gian ngắn hay dài..

  • WindSnow

    e vs cô ấy vừa mới chia tay, thực sự đến h e vẫn chưa tjn, nhug đọc sách xog e moi hỉu..những ngày tháng này thực sự khó khăn…e mong đc 1 aj đó đến vs mình để e quên đi ng ấy dù bjk sẽ có đôi lúc ng lại về trog đêm…

  • Imking_94

    :( vay ah? chang biet noi sao ca? mong sao moi chuyen nhu e mong muon!

  • Hoa_tq93

    e dag co 1 tiu rat dep.du 2 ng pai cak xa nhau.nhiu luk la cgai.trai tim thoag lo so.so su doi thay cua ng ay.dau bit rag con ng chn doi thay la btg.boi e kug da tug doi thay nt.vay khi dk yeu thi hay ku yeu bag ka trai tim mh a nhi? e thik cau noi do:noi yeu thui dug noi yeu mai mai.nhug trai tim mh thi hay hua rag mai mai.de mh k dah mat di tih iu of chih mh.

  • lavender89

    bài viết này thật sự xúc động.nhạc làm tôn cái hay của bài. cảm ơn anh đã up bài này. nhất định phải đọc sách này.

  • Freedom

    bài viết a viết rất hay..nhưng e muốn hỏi 1 điều..bài viết trên có thể sẽ rất đúng với những người trẻ tuổi..những người chưa yêu..đang yêu..và đã yêu…..nhưng tới 1 lúc nào đó…tất cả họ đều sẽ làm đám cưới…khi ấy…liệu họ vẫn cứ tồn tại cái ý nghĩ “nói yêu thôi, đừng nói yêu mãi mãi”…thì họ có dám bước chân vào lễ đường nhà thờ hay ko…1 chút ý kiến..mong a hiểu…

    • http://henrylongnguyen.com Henry Long Nguyen

      Có 2 điều anh sẽ trả lời cho em:

      1/ 2 phần của bài viết này anh không phải tác giả. 2 tác giả được đề tên dưới mỗi bài viết :)

      2/ Điều em nói… nó không sai. Nhưng giá trị bài viết và tư tưởng của tác giả không nằm trong cái khung suy nghĩ hẹp như vậy. Nó rộng hơn và phóng khoáng hơn đó là lời nhắn gởi cốt yếu mà 1 khi nhìn rộng ra ta sẽ thấy lời khuyên: “Nhìn nhận cuộc sống đúng bản chất của nó và đừng quá lý tưởng hóa… hãy trân trọng khoảnh khắc hạnh phúc khi ta đang có… và nếu mai này mọi chuyện không như ý muốn cũng không vì thế mà đau thương vì ta đã biết đời là vô thường… 1 lần nữa… nhần cuộc sống đúng bản chất là vậy.”

      Đó cũng chính là 1 phần trong ý nghĩa của câu hỏi mà em hỏi anh. Sao em không nghĩ người ta vẫn chia tay sau hôn nhân và nhiều người lạc trong nhiều tâm trạng tiêu cực… người nào luôn quan niệm “tình yêu, chỉ là không mãi mãi” họ sẽ không chìm trong cảm giác đó… họ sẽ và giữ lại những gì đẹp nhất của ngày xưa và không hối tiếc… họ bình thản vì đã biết đời là vọ thường… chẳng có gì là mãi mãi… và họ sống trong hiện tại.

      Do đó không phải mong “anh” hiểu… mà là chính anh mong em sẽ hiểu cuộc đời này hơn :) khi đó em mới đúng với chữ Freedom trong nick của chính mình!

      • Thi

        Cám ơn anh Henry Long Nguyễn đã sưu tầm, một bài đọc làm em suy nghĩ nhiều, về sự tự do đích thực…trong cuộc đời.

  • Hanh

    Với Song Ngư, tình yêu có thể là mãi mãi (nếu nói nhưng thì lại bị vứt đi cái câu trước, thôi vậy)  trừ khi người kia làm tổn thương họ, dù chỉ 1 lần. Họ sẽ tha thứ nhưng không bao giờ quên (có lẽ là như vậy ^^ ).

    …”Có thể náo nói hết với nhau nhung nhớ của tình yêu giấu kín trong tim? Hay anh chỉ như cơn mưa ấy, đến ồn ào rồi đi nhẹ….. như mây” :)

  • Lybk309

    bai viet that y nghia :d

  • Meocon_dethuong_dangyeu_votinh

    du van biet tinh yeu khong phải là mai mai nhưng tai sao co truyen thuyet ngưu lang va chuc nu chu ? du mot nam chi gap mot lan sao ho van yeu nhau nhi?

  • Dinhlinh 123

    9095.. Anh chưa bao giờ nói yêu em mãi mãi.. Phải chăng vì ngày hôm nay?.. Chúng ta đã chia tay.

  • http://www.facebook.com/people/An-Pham/100001180635181 An Pham

    ta đứng ngoài cuộc và luôn tự hỏi tình yêu là gì mà nhiều người đau khổ đến thế khi chia tay, ta nghĩ sẽ chẳng có con người lý tưởng nào ta mong đợi tồn tại trên đời này để mà yêu, và rồi ta đã gặp, nhưng ta chỉ nghĩ là mình tự ngộ nhận, hoặc chỉ là ngưỡng mộ mà thôi, chỉ đến khi có sự việc xảy ra lúc đó ta mới thấm thía hai từ mà ta nghe hoài nhưng chưa từng nếm được mùi vị nó như thế nào đó là ĐAU KHỔ, cái cảm giác lúc đó mọi thứ như sụp đổ, và ta ngã quỵ không đứng nỗi, ban đầu mặt ta tỉnh bơ, vẫn bình thường, nhưng đó chỉ là sự kìm nén đến tận cùng mà thôi, đó chỉ là bộ mặt giả dối, và ta đã khóc một trận tơi bời tưởng chừng như vô tận, cái cảm giác đó thật kinh khủng, nhưng cũng may đó chỉ là hiểu làm, và ta quá nhạy cảm mà thôi, thật là quê quá, mình chẳng là gì với người ta cả, nhưng rồi có trải qua ta mới nhận ra người đó đối với ta quan trọng đến nhường nào, và ta mới nhận ra mình đã yêu một tình yêu đơn phương, mà ta vĩnh viễn không với tới được tâm hồn con người ấy,… giờ đây ta vẫn luôn nghĩ về người ấy, ta vẫn muốn học được cách quên đi. trải lòng như gió, để lòng nhẹ nhàng và thanh thản hơn.

    • Hà Huy

      mình đã thích 1 người nhưng mình nhận ra đó chỉ là cảm xúc thoáng qua, nhưng ngày ngày nhớ mong người ta đó cũng đủ khổ lắm rồi

Copyright © 2009 - 2014 Heavenly Wind™ | Gió Thiên Đường™
– Sống Chậm Lại… Nghĩ Khác Đi… Yêu Thương Nhiều Hơn!
Henry Long Nguyen - Powered by WordPress
Krishnamurti: Chân Lý là mảnh đất không có lối vào!