Một ngoại lệ – Tôi không muốn dẫn dắt suy nghĩ của mình vào trang viết này để bạn thấy những khía cạnh khác. Chỉ đơn giản ở câu chuyện này – tôi muốn bạn tự tìm cho mình những ý nghĩa và lý giải từ chính cảm nhận của riêng bạn! Cuộc sống, lòng trắc ẩn, dòng chảy xã hội, lòng tốt, sự thương hại, sự vô tình, sự hời hợt và danh dự…
Henry Long Nguyen

Ăn rau không chú ơi?
Một giọng khàn khàn, run run làm gã giật mình. Trước mắt gã, một bà cụ già yếu, lưng còng cố ngước lên nhìn gã, bên cạnh là mẹt rau chỉ có vài mớ rau muống xấu mà có lẽ có cho cũng không ai thèm lấy.
- Mua hộ tôi mớ rau…!
Giọng bà cụ vẫn khẩn khoản. Bà cụ nhìn gã ánh mắt gần như van lơn. Gã cụp mắt, rồi liếc xuống nhìn lại bộ đồ công sở đang khoác trên người, vừa mới buổi sáng sớm. Bần thần một lát rồi gã chợt quay đi, đáp nhanh:
- Dạ cháu không bà ạ!
Gã nhấn ga phóng nhanh như kẻ chạy trốn. Gã chợt cảm thấy có lỗi, nhưng rồi cái cảm giác ấy gã quên rất nhanh. “Mình thương người thì ai thương mình” – cái suy nghĩ ích kỷ ấy lại nhen lên trong đầu gã.
- Mua hộ tôi mớ rau cô ơi! Tiếng bà cụ yếu ớt.
– Rau thế này mà bán cho người ăn à? Bà mang về mà cho lợn!
Tiếng chan chát của một cô gái đáp lại lời bà cụ.
Gã ngoái lại, một cô gái cũng tầm tuổi gã. Cau mày đợi cô gái đi khuất, gã đi đến nói với bà:
- Rau này bà bán bao nhiêu?
– Hai nghìn một mớ – Bà cụ mừng rỡ.
Gã rút tờ mười nghìn đưa cho bà cụ.
- Sao chú mua nhiều thế?
– Con mua cho cả bạn con. Bây giờ con phải đi làm, bà cho con gửi đến chiều con về qua con lấy!
Rồi gã cũng nhấn ga lao đi như sợ sệt ai nhìn thấy hành động vừa rồi của gã. Nhưng lần này có khác, gã cảm thấy vui vui.
Chiều hôm ấy mưa to, mưa xối xả. Gã đứng trong phòng làm việc ngắm nhìn những hạt mưa lăn qua ô cửa kính và theo đuổi nhưng suy nghĩ mông lung. Gã thích ngắm mưa, gã thích ngắm những tia chớp xé ngang trời, gã thích thả trí tưởng tượng theo những hình thù kỳ quái ấy. Chợt gã nhìn xuống hàng cây đang oằn mình trong gió, gã nghĩ đến những phận người, gã nghĩ đến bà cụ…
-Nghỉ thế đủ rồi đấy!
Giọng người trưởng phòng làm gián đoạn dòng suy tưởng của gã. Gã ngồi xuống, dán mắt vào màn hình máy tính, gã bắt đầu di chuột và quên hẳn bà cụ.
Mấy tuần liền gã không thấy bà cụ, gã cũng không để ý lắm. Gã đang bận với những bản thiết kế chưa hoàn thiện, gã đang cuống cuồng lo công trình của gã chậm tiến độ. Gã quên hẳn bà cụ.
Chiều chủ nhật gã xách xe máy chạy loanh quanh, gã vẫn thường làm như vậy và có lẽ gã cũng thích thế.
Gã ghé qua quán trà đá ven đường, nơi có mấy bà rỗi việc đang buôn chuyện.
Chưa kịp châm điếu thuốc, gã chợt giật mình bởi giọng oang oang của một bà béo:
– Bà bán rau chết rồi.
– Bà cụ hay đi qua đây hả chị? – chị bán nước khẽ hỏi.
– Tội nghiệp bà cụ! một giọng người đàn bà khác.
– Cách đây mấy tuần bà cụ giở chứng cứ ngồi dưới mưa bên mấy mớ rau. Có người thấy thương hỏi mua giúp nhưng nhất quyết không bán, rồi nghe đâu bà cụ bị cảm lạnh.
Nghe đến đây mắt gã chợt nhòa đi, điếu thuốc chợt rơi khỏi môi.
Bên tai gã vẫn ù ù giọng người đàn bà béo kia. Gã không ngờ…!
Sưu Tầm
© 2011, henrylongnguyen.com. Luôn Tôn Trọng và Bảo Hộ mọi Tác Quyền như một lời cảm ơn!
1/ Trích lời nhắn tới những kẻ thiếu ý thức về Bản Quyền và Quyền Tác Giả:
…” Bài viết dù là của ai thì nó cũng không tự nhiên mọc ra như cây cỏ để bạn bứng về trồng lên mảnh vườn của bạn. Và nếu bạn nghĩ rằng mình có thể đủ thông minh để qua mặt được các cổ máy tìm kiếm, tác giả sẽ không truy được bài viết mà bạn đã chôm chỉa ngay cả khi bạn đã xóa bỏ thông tin tên tuổi của họ hoặc đã đổi luôn tựa đề thì tôi thật tình nghi ngờ về trí tuệ của bạn đấy. “…
2/ Có thể tìm hiểu nguyên văn nội dung của đoạn trích trên bằng cách Click vào phần văn bản này cũng như tham khảo thêm các điều khoản khác về Quyền Sử Dụng và Tác Quyền tại Website này.
Những Bài Viết Gợi Ý - Có Thể Bạn Sẽ Thích!
Bài viết này là một trong những chủ đề mà tôi ngâm lâu nhất bởi muốn nói mà có quá nhiều điều để chia sẻ chẳng biết nên chọn lọc cái gì để trình bày.
Tôi có 3 đoạn chính trong bài viết này - không hẳn là do tôi viết hoàn toàn:
- 1 trong số đó chỉ là ...
Đọc Tiếp
Khoảng thời gian năm 2000, đó là khoảng thời gian tôi còn đi học, tôi tình cờ đọc được một truyện ngắn ở đâu đó mà tôi cũng không nhớ rõ là mình đọc được từ nguồn nào. Nhưng tôi nhớ nội dung câu chuyện đó rất rõ, mà lúc đó thì Internet và Google chưa thịnh hành như bây ...
Đọc Tiếp
Thật khó để tìm một chủ đề hay đề tài nào đó để thay lời chúc trong những ngày này, bởi ai cũng bận rộn, tất bật cho những niềm vui, những dự định, những chuyến đi chơi và cả sự hối hả để mau chóng kết thúc những công việc dang dỡ của năm cũ.
Tại Blog Gió Thiên Đường, ...
Đọc Tiếp
Sẽ rất đau đớn khi bạn yêu một người nào đó mà không được đáp lại.
Nhưng còn đau đớn hơn khi bạn yêu một ai đó mà không đủ dũng cảm để nói cho người đó biết bạn đã yêu như thế nào.
Có thể chúng ta phải gặp một vài người nào đó, nhầm một vài lần như vậy trước ...
Đọc Tiếp
Có một sự thật rằng chúng ta sẽ chẳng bao giờ biết mình sẽ nhận được cái gì nếu sống và cống hiến hết mình với cuộc đời này. Tuy nhiên, thái độ sống của chúng ta là thường giữ cho mình phần nhiều hơn và luôn đòi hỏi sự may mắn cũng như ân huệ của cuộc đời hơn ...
Đọc Tiếp
Con người chúng ta ai cũng bị ám ảnh bởi ý nghĩ "Ta phải hoàn hảo". Có lẽ chính những suy nghĩ này đã khiến cho chúng ta không ít lần phải rên lên "Đời là bể khổ". Ta luôn đấu tranh với bản thân để ngày càng tốt đẹp hơn. Nhưng là "nhân" thì "vô thập toàn". Khi phạm ...
Đọc Tiếp
Nếu tôi hỏi: Bạn có tin vào cổ tích không?
Tôi nghi ngờ rằng mình sẽ được đáp trả bằng một cái nhìn kỳ lạ hoặc kinh ngạc hoặc một câu đại loại bảo rằng "dở hơi à?"
Tôi không lên án hay chê bai gì về một điều hiển nhiên rằng khi chúng ta lớn thì chúng ta thực tế ...
Đọc Tiếp
Một ngày nọ, sau khi đã tạo ra con người, Đấng Sáng Tạo bèn triệu tập muôn loài đến để hỏi ý kiến về một chuyện:
- Ta muốn tặng cho loài người một món quà giá trị nhất mà ta có được. Nhưng Ta muốn không phải ai cũng dễ dàng có được nó. Vậy ta phải làm sao ...
Đọc Tiếp
Có một bộ xếp hình thật lớn người ta gọi là Cuộc Sống. Trong đó có vô vàn Bức Tranh Hình Ảnh Màu Sắc... và rất, rất nhiều những mảnh ghép hình để ghép lên những bức tranh trong một bộ xếp hình đó.
Những mảnh ghép hình được làm ra một cách không hoàn hảo. Một phần trên chúng thừa ...
Đọc Tiếp
Trời mưa nặng hạt, con đường nhão nhoét dính bết lấy bánh xe gỗ. Cỗ xe ngựa có thùng xe phủ bạt lặc lè nghiêng đổ xiêu vẹo lết theo con đường. Vệt bánh xe ngày càng sâu hơn sau từng mét mà con ngựa già nhích tới phía trước. Ông lão đánh xe cố gào lên trong tiếng mưa ...
Đọc Tiếp
Mỗi cá nhân hợp thành tập thể rồi hình thành xã hội – đặt ra quy chuẩn – luật lệ đúng sai – Bằng cách đó chính chúng ta tạo ra dòng chảy cuộc sống và để nó cuốn lấy ta và những thế hệ khác ở tương lai. Đó là cách chúng ta gọi tên “cuộc sống” và cho ...
Đọc Tiếp
Bạn đi được bao xa với ước mơ của mình trên vai?
Tôi cũng từng hỏi mình câu đó... lâu lắm rồi... và cũng không ít lần... gần đây.
"(Chúng) Ta là ai trong thế giới này?"
Cái câu hỏi đầu tiên trong "Truyện Không Kể Về Những Anh Hùng" của cậu thật sự ám ảnh tôi ngay từ buổi đầu đọc nó ...
Đọc Tiếp
Thói thường, chúng ta dễ nhìn thấy và phán xét rất nhanh về cái tốt và cái xấu về một người nào đó mà chúng ta thật ra chưa quen biết nhiều. Bạn có thể dễ dàng nhận ra điều này khi quan sát ngược lại "Xã hội" của chúng ta... hay đúng hơn khi gọi là "Dư luận" của ...
Đọc Tiếp
Trên một ngọn núi cao lêu đêu đứng khều mây, có ông thầy. Lần đầu tới chơi, thầy kêu bỏ mấy cục đá xuống cho rảnh tay múc giùm ta gàu nước. Bạn cãi ủa con có cầm đá gì đâu. Thầy cười, khi nãy con định ném đá cho bể đầu ông xe ôm dưới chân núi mà.
Tại thằng ...
Đọc Tiếp
Đời người thì ngắn ngủi, thời gian thì chẳng dừng lại bao giờ. Cũng nhiều lần tôi nói, bạn nói, chúng ta nói rằng: Thời gian trôi nhanh quá nhỉ? Nhưng rồi ngẫm lại thì thật sự nó không hẳn là quá nhanh mà là vừa đủ. Đủ để hình hài của một đứa trẻ trưởng thành... rồi trở thành ...
Đọc Tiếp
Trích từ tuyển tập "Hãy Nói yêu Thôi, Đừng Nói Yêu Mãi Mãi". Với nền nhạc của ca khúc SOLEDAD... tôi ngồi đánh lại câu chuyện này trong một niềm vui vu vơ nào đó và chia sẻ nó cùng Gió Thiên Đường. Cảm xúc đôi khi như một cơn gió... có thể mang đến niềm vui, hy vọng và ...
Đọc Tiếp
Bản chất con người vốn cô đơn. Đó là sự thật. Tất cả mọi người đều có lúc cảm thấy cô độc. Cả những người cởi mở, vui tính nhất hay những người, đang chìm đắm trong hạnh phúc vô biên, vẫn luôn có những khoảnh khắc ko thể chia sẽ cùng ai. Những khoảng trống mà ở đó chỉ ...
Đọc Tiếp
"Thời gian của các bạn là có hạn, vì thế đừng lãng phí để sống cho một cuộc đời ai đó. Đừng nhốt mình trong những tín điều nào đó, sống như vậy là sống bằng suy nghĩ của những người khác. Đừng để quan điểm của những người khác làm mờ nhạt đi quan điểm của chính bản thân ...
Đọc Tiếp
Chuyện xảy ra tại một thành phố nhỏ miền nam Thái Lan.
Tháng 1. Trên Bus.
8.15 sáng. Gem đón chuyến bus đầu tiên từ học xá đến trường. Cô chọn một chỗ giữa bus, cạnh bên cửa sổ. Chuyến bus đầu tiên luôn náo nhiệt đủ mọi ngôn ngữ từ Âu đến Á, nói về muôn vàn chủ đề. (Đây là ...
Đọc Tiếp
Câu nói ấy, truyện ngắn ấy gần như là lời tựa chủ đề để mở đầu cho những truyện ngắn khác trong tuyển tập truyện ngắn "Hãy Nói Yêu Thôi, Đừng Nói Yêu mãi Mãi!"
Tại Blog Heavenly Wind, tôi từng giới thiệu vài truyện ngắn đặc sắc từ những tập truyện này như Đôi Mắt Biết Nói Dối, Bản Nhạc ...
Đọc Tiếp
Ngụ ý của câu chuyện dưới đây chính là việc lựa chọn cho mình một thái độ sống và hiểu nó một cách đúng đắn. Theo tôi để tồn tại là không đơn giản. Nhưng chúng ta không chỉ cần phải tồn tại mà còn phải sống. Sống theo bản năng là cách của loài vật. Chúng ta không thể ...
Đọc Tiếp
Tôi hay viết về tình yêu, nhưng tình cảm gợi cho tôi nhiều ý tưởng, nhiều cảm xúc nhất chính là tình thân. Đấy là tình cảm mà hầu như ai cũng gắn bó từ thuở mới chào đời, khó chia cắt, không có các lên xuống cung bậc cảm xúc, không có hiểu lầm, không có những trò thử ...
Đọc Tiếp
Bởi chỉ duy nhất Thời Gian mới hiểu được tình yêu quan trọng đến thế nào trong đời sống này.
Tình yêu, đó là vẻ đẹp vĩnh cửu và sự bất diệt của con người.
- Victor Hugo -
Nói ngay rằng... trong cái câu trên của ngài Victor Hugo thì tôi chỉ thích mỗi đoạn đầu: "Bởi chỉ duy nhất ...
Đọc Tiếp
Harry Potter và bảo bối tử thần phần II chính thức khép lại chặng đường 10 năm của loạt truyện và phim nổi tiếng này. Blog Heavenly Wind™ | Gió Thiên Đường™ đã có bài Preview tại đây. Tất cả đã kết thúc nhưng những bài học nhân văn sâu sắc mà nó mang lại sẽ còn đọng lại ...
Đọc Tiếp
Trước tiên, tôi nói rõ cái tựa trên không phải tôi đặt. Nó là một chương trong cuốn sách nổi tiếng: Quẳng Gánh Lo Đi và Vui Sống
Sở dĩ tôi Trích đăng chương này là vì nó là một chương bị thiếu trong hầu hết những cuốn Ebook tồn tại và phát tán trên Internet. Trong phần tóm lượt này ...
Đọc Tiếp
Sự Quan Trọng Của Những Khoảnh Khắc
[Truyện Ngắn] Điện Thoại Lúc Nửa Đêm
[Ngụ Ngôn] Tôi Có Thể Ngủ Khi Gió Thổi
Khi Một Cánh Cửa… Khép Lại
[Suy Ngẫm] Chúng Ta Sẽ Nhận Được Gì?
Chúng Ta Không Cần Phải Hoàn Hảo…
[Suy Ngẫm] Một Ly Sữa – Một Nụ Cười
[Ngụ Ngôn] Món Quà Của Sáng Tạo
[Ngụ Ngôn] Câu chuyện của những mảnh ghép
[Truyện Ngắn] Thần Thoại Một Ngày Mưa
Là Sống… Hay Chỉ Đang Tồn Tại?
[Truyện Ngắn] Kẻ Mang Vác Ước Mơ
[Suy Ngẫm] Trên Tay Có Đá
[Tùy Bút] Khi Người Ta Không Còn Trẻ
[Truyện Ngắn] Đi Về Phía Mưa
Những khoảng trống… không phải để lấp đầy
Steve Jobs: Diễn Văn về Cuộc Sống, Tình Yêu và
[Truyện Ngắn] Vì Gem có điều bí mật
Hãy nói yêu thôi, đừng nói yêu mãi mãi!
[Truyện Ngắn] Bản Nhạc Cho Ngày Nắng Ấm
Vì… Chỉ Thời Gian Mới Hiểu!
Những bài học từ Harry Potter
Không Ai Đá Đồ Chó Chết Cả