Sự Quan Trọng Của Những Khoảnh Khắc

Tags: , , , | Categories: * Blog, Cánh Đồng Gió, Ngụ Ngôn Tâm Hồn, Tiêu Điểm

Bài viết này là một trong những chủ đề mà tôi ngâm lâu nhất bởi muốn nói mà có quá nhiều điều để chia sẻ chẳng biết nên chọn lọc cái gì để trình bày.

Tôi có 3 đoạn chính trong bài viết này – không hẳn là do tôi viết hoàn toàn:

– 1 trong số đó chỉ là các câu nói góp nhặt trên Internet.
– 1 trong số đó là câu chuyện thật mà tôi ghi lại.
– 1 Trong số đó là chuyện tôi viết.

Chúng được tôi trình bày sắp xếp lại thành 1 đề tài xuyên suốt để kể thành mạch truyện trong cái hiểu của tôi. Tôi nghĩ tất cả khi hòa trộn sẽ thích hợp cho 1 kịch bản hay sau này nếu tôi có thể dùng khi thích hợp…

Câu Chuyện Thứ 1:

Hãy Tha Thứ Cho Người Lớn…

Là một câu chuyện buồn và có thật trong tuần trước, nhưng tôi kể về nó với một cái nhìn đầy hy vọng. Nếu ai từng đọc qua phiên bản của Blog này ở Yahoo thì hẳn biết về chuyện tôi từng phát ngôn rằng:

“Đối với tôi, những người yêu nhau và đi đến hôn nhân đã là những người rất can đảm rồi.”

Đúng vậy đấy, nhưng còn một chuyện nữa quả là “can đảm và chịu đựng” hơn rất nhiều lần sau câu nói đó nữa là việc: Một đứa trẻ ra đời. Ai thì tôi không biết – bản thân tôi sợ khi nghĩ đến điều đó – không phải tôi sợ việc một đứa trẻ ra đời – mà sợ mình sống chưa đủ để hiểu hết những giá trị và chưa chuẩn bị đủ tốt để truyền đạt chúng tới một đứa trẻ cho đúng. Người ta nói khi một đứa trẻ ra đời thì có hai người khác cũng được sinh ra – đó là người cha và người mẹ. Khoảnh khắc đó là khoảnh khắc mà họ nhận lấy trách nhiệm thiêng liêng đó khi đã tạo ra một con người mới đến với thế giới này.

Chỉ tiết rằng, không phải ai cũng hiểu được điều đó – chưa chuẩn bị đủ tâm lý thì đừng sinh con – điều đó thất đức lắm dù rằng là bỏ nó ngay từ khi chưa thành hình hay cả khi đã sinh ra. Ngày nay, họ – những người có thể sẽ – đang làm cha làm mẹ lại quên đi điều đó chỉ vì thế giới ngày càng gần hơn với chủ nghĩa cá nhân. Họ chỉ biết sinh ra 1 đứa trẻ và rất ít có thời gian dành cho nó. Trách nhiệm được hiểu rất lệch lạc hoặc coi điều đó trở thành sợi dây trói buộc họ khiến họ tù túng trong không gian cá nhân dành cho riêng mình – cái không gian mà lẽ ra giờ này họ phải được tung tăng dạo phố cùng bạn bè… giờ này lẽ ra mình đang bên bàn nhậu cùng đám bạn… giờ này lẽ ra đang phải ở nơi nào đó nghĩ mát hay du lịch rồi thì lại phải ở đây chăm sóc đứa trẻ. Nghiễm nhiên dù không cố ý, nhưng từ những điều rất nhỏ phiền toái đó… họ bắt đầu coi đứa trẻ trở thành cục nợ nào đó mà họ trót sinh ra chỉ vì phút ham vui không kịp giữ mình.

Mỗi ngày một chút, cái của nợ đó cứ bắt họ phải dỗ dành bồng bế và chẳng nghe theo lời họ gì cả, nó cứ khóc suốt. Và họ thấy thật là đáng thương cho mình, họ bắt đầu ước rằng nó chưa từng được sinh ra nó quá phiền phức. Họ mắng nhiếc nó, họ đánh nó – dù đứa trẻ chẳng thể nghe – chẳng thể hiểu điều gì hết – nó chỉ là đứa trẻ vài tháng tuổi. Còn họ: Có thể chỉ là những đứa trẻ lớn xác mà thôi.

Mỗi ngày một chút, làm thành cái không còn là một chút:

Cái khoảnh khắc mà vô tình hay cố ý… hay chỉ là phút nóng giận lỡ tay nhất thời thôi…
Cái khoảnh khắc mà đứa trẻ từ trên tay họ… rơi xuống…
Có lẽ sẽ ám ảnh mãi mãi…
Dù là vô tình hay cố ý… hay chỉ là phút nóng giận nhất thời… đều không thể xóa bỏ được.

Khi tôi viết những dòng này, tôi hy vọng rất nhiều về một tương lai tương đẹp mà em sẽ có được. Tôi hy vọng em sẽ sống và nhớ đủ những gì cần nhớ, quên đi những gì cần quên! Khoảnh khắc ý nghĩa nhất là khoảnh khắc em đã may mắn tồn tại ở thế giới này. Khi em lớn… Hãy tha thứ cho những người lớn em nhé!

- Hãy cẩn thận với những ý nghĩ của bạn, vì bạn sẽ nói chúng.
– Hãy cẩn thận với những lời nói của bạn, vì bạn sẽ thực hiện chúng.
– Hãy cẩn thận với những hành động của bạn, vì chúng sẽ là thói quen của bạn.
– Hãy cẩn thận với những thói quen của bạn, vì chúng sẽ là cá tính của bạn..
– Hãy cẩn thận với những cá tính của bạn, vì chúng sẽ quyết định số mệnh của bạn


Câu Chuyện Thứ 2:

Đồ vật là để sử dụng, Con Người là để yêu thương…

Trong khi 1 người đàn ông đang chăm sóc chiếc xe của ông ta, thì đứa con trai lớn 4 tuổi của ông ta nhặt lên 1 viên sỏi và vẽ nhiều đường lằn lên phía bên kia cạnh chiếc xe của ông ta.
Trong lúc giận dữ, người đàn ông đó đã nắm lấy bàn tay của đứa con và đánh mạnh nhiều lần mà không nhận rằng ông ta đang dùng 1 cái cờ lê vặn vít để đánh

Kết quả là trong bệnh viện, đứa con trai của ông ta đã mất đi hết các ngón tay của mình do quá nhiều chỗ gãy.
Khi đứa con trai nhìn thấy đôi mắt bố mình biểu lộ sự đau đớn, đứa bé bèn hỏi: “Bố ơi ! Khi nào các ngón tay của con mới có thể mọc trở lại ?”
Người đàn ông cảm thấy rất đau đớn và không nói được lời nào; ông ta trở lại chiếc xe của mình và đá nó thật nhiều.

Trong khi đang bị lương tâm dằn vặt và đang ngồi đối diện phía hông của chiếc xe đó, ông ta chợt nhìn thấy những vết xước do chính đứa con trai của ông ta đã vẽ – dòng chữ rằng: “Bố ơi! Con yêu Bố nhiều lắm!”

Cơn giận và Tình yêu không bao giờ có giới hạn; nên xin hãy chọn Tình Yêu để được 1 cuộc sống tươi đẹp và đáng yêu, và xin hãy nhớ điều này :

Đồ vật thì để sử dụng, còn con người thì để yêu thương.

Vấn đề của thế giới ngày nay thì ngược lại : con người thì để sử dụng, còn đồ vật thì để yêu thương.


Câu Chuyện Thứ 3:

Sự Quan trọng Của Từng Khoảnh Khắc

Một đứa đứa trẻ bị bỏ rơi từ lúc lọt lòng ở một vùng quê, được một ông lão nuôi dạy bằng tất cả tình yêu thương và những điều cao đẹp nhất, ông giữ cho nó một tâm hồn thuần khiết những điều lương thiện. Nhiều năm sau, trước khi ông biết mình sẽ không thể cưu mang đứa trẻ lâu hơn, ông đã đăng tin và chọn được gia đình tử tế ờ thành phố nhận nuôi nó.

Hành trình của hai ông cháu là một quảng đường mà đứa trẻ nhận ra rằng thế giới này sao quá khác với những điều ông đã dạy mình. Dù vậy, nó vẫn là đứa trẻ và chưa nhận thức được mặt trái của cuộc sống trần trụi như thế nào. Ông lão đã, bằng mọi cách giải thích theo những khía cạnh khác để nó luôn nhìn được mặt tích cực. Để rồi cuối cùng ông phải hy sinh vì để bảo vệ niềm tin cho đứa trẻ về một thế giới luôn tồn tại những điều tốt đẹp.

Người nhà nhận nuôi đứa trẻ đã hỏi ông rằng: Sự hy sinh đó là đáng sao? Khi mà rồi đây khi nó lớn – nó cũng sẽ hiểu ra mọi thứ chỉ là dối trá, thế thì ông bỏ mạng để bảo vệ nó vì điều gì?

Ông già đã đáp: Sự quan trọng là ở những khoảnh khắc lớn lao như thế, một quyết định sai lầm có thể sẽ là một ngả rẽ làm người ta đi lạc lối cả đời. Một đứa trẻ có thể chỉ nhìn thấy và hiểu theo cách phiến diện những điều mà nó chưa thông suốt hết sẽ là một tai hại. Khoảnh khắc đó không còn quan trọng với tôi nhưng khoảnh khắc mà tôi bảo vệ cho nó cái niềm tin ấy… quan trọng đối với nó. Khi lớn lên nó sẽ hiểu…

Bạn thấy đấy, đối với tôi những kẻ yêu nhau và đi đến hôn nhân đã là rất can đảm và một lần nữa tôi nhắc lại: Nhận chăm sóc và hy sinh cho một đứa trẻ lại là sự can đảm đến khủng khiếp. Bạn có thấy khó khăn qua từng giai đoạn như thế nào để nuôi lớn – bảo vệ – dạy dỗ một con người – từ một sinh linh bé hơn cả hạt gạo trưởng thành đến như hôm nay không? Sao còn không biết bày tỏ sự đền đáp của mình tới những người đã chăm sóc bạn vô điều kiện như thế – sao chưa nói lời cảm ơn họ hay ít nhất là những hành động thể hiện điều đó – đến những bậc cha mẹ đúng nghĩa nhất.

Sự quan trọng của những khoảnh khắc chính là luôn sống và giữ trong mình tình yêu thương, ghi nhớ mỗi phút trôi qua thật sự đáng giá để suy nghĩ và hành động đúng đắn. Bởi chúng ta sẽ không biết được rằng lúc nào chúng ta sẽ sơ suất hoặc sẽ quyết định sai lầm. Vậy thì… Chẳng có khoảnh khắc nào là quan trọng nhất, bởi mỗi tích tắc trôi qua đều đáng giá chỉ có khoảnh khắc chúng ta ngập tràn trong cảm xúc của mình và dù có là mãn nguyện trong hạnh phúc tột cùng hay hối hận với niềm đau đớn khôn nguôi thì đó chính là những khoảnh khắc sâu đậm nhất, ám ảnh nhất.

Lời Kết:

Dù đã sẵn sàng hay còn chưa chuẩn bị, nhưng rồi một ngày kia, chúng ta cũng phải chia tay thế giới này. Sẽ chẳng còn ánh mặt trời chói chang chào đón, sẽ chẳng còn một ngày mới bắt đầu bằng giọt nắng trong vắt của buổi bình minh. Sẽ không còn nữa những ngày xuân hiền hòa, ấm áp. Tiền bạc, danh vọng, quyền lực… tất cả với chúng ta cuối cùng cũng sẽ trở thành vô nghĩa. Còn ý nghĩa chăng là những gì ta tạo ra đối với thế giới này.

Vậy điều gì là thật sự quan trọng trong cuộc sống?

Quan trọng không phải là những thứ bạn mang theo bên mình, mà là những gì bạn đã chân thành đóng góp cho tha nhân.

Quan trọng không phải là những thứ bạn nhận được mà là những gì bạn đã cho đi.

Quan trọng không phải là những thành công bạn đã có được trong cuộc đời, mà là ý nghĩa thanh cao của chúng.

Quan trọng không phải là những thứ bạn học được, mà là những gì bạn đã truyền lại cho người khác.

Quan trọng không còn là năng lực của bạn, mà chính là tính cách – là những gì mà bạn đã cư xử với mọi người xung quanh.

Quan trọng là những khoảnh khắc cử chỉ, thái độ mà bạn đã vô tình hay cố ý khắc ghi trong lòng người khác, khi cùng chia sẻ với họ những lo âu, phiền muộn, khi bạn an ủi và làm yên lòng họ bằng cách riêng nào đó của mình, hay chỉ đơn giản là một nụ cười hoan hỷ hay một cái nắm tay, đỡ cho một người khỏi ngã.

Quan trọng không chỉ là những ký ức, mà phải là ký ức về những người đã yêu thương bạn.

Quan trọng đâu chỉ là bạn sẽ được mọi người nhớ đến trong bao lâu, mà là họ nhớ gì về bạn (tốt hay xấu).

Quan trọng không phải là bạn quen biết thật nhiều người, mà là bao nhiêu người sẽ đau xót khi mất bạn trong đời.

Mục đích và ngụ ý lớn nhất của chủ đề này là tôi muốn người khác nhìn nhận vấn đề theo cái thật của nó và hướng tới những giá trị khiến mình cảm thấy từ những câu chuyện buồn đó nhìn ra được những điều hạnh phúc mà chúng ta may mắn còn có được hãy trân trọng và gìn giữ vì (chứ không phải nhìn theo hướng đau buồn bi lụy để mất đi hết ý nghĩa mà tôi muốn truyền tải). Hãy đón nhận nó trong một cảm giác bình yên và tận hưởng, và cảm ơn cuộc đời này vẫn còn ý nghĩa để tiếp tục phấn đấu.

Henry Long Nguyen

© 2012, henrylongnguyen.com. Luôn Tôn Trọng và Bảo Hộ mọi Tác Quyền như một lời cảm ơn!

1/ Lời nhắn về ý thức Bản Quyền và Quyền Tác Giả:
…” Bài viết dù là của ai thì nó cũng không tự nhiên mọc ra như cây cỏ để bạn bứng về trồng lên mảnh vườn của bạn. Và nếu bạn nghĩ rằng mình có thể đủ thông minh để qua mặt được các cổ máy tìm kiếm, tác giả sẽ không truy được bài viết mà bạn đã chôm chỉa ngay cả khi bạn đã xóa bỏ thông tin tên tuổi của họ hoặc đã đổi luôn tựa đề thì tôi thật tình nghi ngờ về trí tuệ của bạn đấy. “
2/ Có thể tìm hiểu nguyên văn nội dung của đoạn trích trên bằng cách Click vào phần văn bản này cũng như tham khảo thêm các điều khoản khác về Quyền Sử DụngTác Quyền tại Website này.


  • mymy

    khoảng khắc cho những quyết định thật không dễ dàng,

  • Rain0o0

    hi.Chào Henry.Lâu rùi mới viết comment .Cảm ơn Hery về những bài viết ý nghĩa nhé.Chúc Henry một năm mới có nhiều niềm vui, ý nghĩa và luôn đủ tự tin với những điều Henry mong muốn :)

  • RealName

    Lời văn hay đấy ông anh! nhạc nền nữa :D, phải nhìn sự việc đúng bản chất của nó, mộc mạc nhưng sâu sắc…

  • Hoimai2011

    1 vài câu, thật khó để diễn tả hết lời muốn nói, khi nào tích tụ đủ cảm xúc em sẽ comment vs bác qua 1 cái mail để anh em mình trao đổi bác nhá :D. Nhưng bài viết này cho em thấy, dù em đã có gần đủ nhiều thứ đó, nhưng thứ quan trọng nhất thì em thiếu, rất nhiều, 1 tình yêu thương vô bờ bến của cha mẹ, em nghĩ là mình cần phải học hỏi điều đó thật nhiều trc khi …

    • http://henrylongnguyen.com Henry Long Nguyen

      Khi anh bắt tay vào để cho ra 1 cái gì đó gọi là 1 “sản phẩm” đều có sự đầu tư và suy nghĩ rất kỹ. Chính vì vậy mà mới nói bài viết này ngâm khá lâu về ý tưởng sẽ thể hiện như thế nào. Cuối cùng rồi tất cả câu chuyện dc sắp xếp đều có logic của nó. 1 đứa trẻ dc sinh ra, một đứa trẻ đang lớn, và 1 đứa trẻ đang nhận thức thế giới. Mỗi hoàn cảnh của chúng khác nhau hoàn toàn.

      Cái em nghĩ là mình thiếu thật ra là ko, trừ khi câu chữ chưa làm rõ ý hoặc là em chưa hiểu hết. Đứa trẻ trong câu chuyện thứ 3 nó không có tình thương của người sinh ra nó vì nó bị bỏ rơi.

      Vậy nó đã sống và lớn lên nhờ điều gì? Bậc cha mẹ chân chính không hẳn là người đã sinh ra mà là người có công nuôi dưỡng, và trong khía cạnh nào đó nếu cả những người đã nuôi dưỡng này không hẳn tốt thì cũng phải nhìn nhận là đứa trẻ đã sống được nếu vậy hãy quay về câu chuyện thứ 1: Nếu đứa trẻ đó sống dc, khi lớn lên hãy tha thứ cho ng lớn. Vì bản thân họ cũng chỉ là những đứa trẻ lớn xác.

      Và nhìn tiếp câu chuyện thứ 2 để biết rằng nếu đứa trẻ từng sống trong sự ngược đãi… Sau khi nó lớn lên, tương lai là của nó, do nó quyết định – quá khứ chẳng là gì cả. Mong rằng nó hãy biết dùng tình yêu thương để tránh đi những sai lầm như những người có trách nhiệm với nó đã từng sai lầm.

      • Hoimai2011

        Câu chữ ko đủ mà bác, vì vậy em mới cần đến 1 cái mail để đủ dài :D

  • hana

    henry bao nhieu tuoi vay?

    • http://henrylongnguyen.com Henry Long Nguyen

      Em có biết rằng nhiều người rất kỵ hỏi về tuổi tác, công việc, mức lương không? Nhất là trong 1 blog cá nhân, nếu em muốn tìm hiểu thông tin gì về chủ nhân của nó hãy qua phần blog hay các bài viết cá nhân chắc chắc sẽ có đề cập.

  • animo

    cung chang bit noi the nao nua?…

  • Voanhttho91

    chào anh, 1 thời gian rùi em k0 ghé blog anh, thỉnh thoảng lại chỉ vùi đầu làm việc mà quên mất thời gian tận hưởng, hum nay thấy tâm trạng vui vui, bình yên nên liền ghé blog anh liền để xem có bài viết mới k0 và thế là em nhấp vô bài này ngay.

    Ngay từ đầu, em đã rất thích nội dung khái quát của nó vì nó đề cập đến những đứa trẻ ( em vốn rất thích các đề tài nói về trẻ em và bản thân em cũng có sáng tác những tác phẩm về trẻ em: những đứa trẻ nhân bản, những đứa trẻ bị vứt bỏ ở 1 nhà thờ hoặc những đứa trẻ châu phi bị bắt làm chiến binh, còn cả những đứa trẻ bình thường với cái nhìn đối với cuộc sống đầy ngây thơ, buồn cười… em viết truyện hầu như về các vấn đề đó) thế nên thấy bài mới nói về trẻ con là vô xem liền.

    cảm nghĩ của em… umh… bài viết đầu tiên, em đồng ý với câu nói của anh yêu nhau rồi kết hôn là điều can đảm, nhưng để đến khoảnh khắc sinh ra 1 đứa trẻ, hy sinh và nuội dạy nó còn là “sự can đảm và chịu đựng” hơn nữa ^^. “Hãy tha thứ cho người lớn”… theo em thì có những lỗi lầm khi đã gây ra thì khó mà tha thứ, các cha mẹ vứt bỏ con, đánh đập ngược đãi con… là những hành động tồi tệ và bất lương nhất. Anh tin chứ, nước ta có 1 tỉnh nơi đó  có 1 vùng đất chuyên chôn cất những hài nhi bị vứt bỏ… liệu những người lớn như chúng ta có nên nói với các hài nhi đã chết đó rằng ” Nếu em được sống thì khi lớn lên xin em hãy tha thứ cho cha mẹ”? . Không đâu! Đừng nói như vậy, sẽ quá bất công cho các em, tha thứ cho người lớn ư, với những gì họ gây ra ư, thế thì ai sẽ cho các em quyền sống đây? 

    Người lớn khác với trẻ em ở chỗ, người lớn có nhận thức còn trẻ em thì k0. Dù nói gì đi nữa, người lớn gây ra lỗi lầm thì đừng nói ” hãy tha thứ cho tôi” vì sao khi ấy họ k0 kiềm chế hành động tàn nhẫn của mình để rồi bây giờ xin tha thứ?

    Còn câu chuyện thứ 2, em thấy tội cho đứa trẻ đó quá và cũng k0 biết phải nói sao về người bố kia… Ắt hẳn, nếu còn là 1 người bố, thì ông ấy sẽ phải ân hận cả đời vì đã gây ra điều khủng khiếp như thế cho con.

    Cuối cùng, câu chuyện thứ 3, thật sự là em k0 hiểu câu nói của gia đình nhận nuôi và ông già đó. Ông ấy hi sinh? Nghĩa là ông ấy chết ạ? Mà ông đã hi sinh mạng sống vì điều gì em chưa rõ. Rồi cả câu sau cùng ông ấy nói nữa… nó làm em hơi rối rắm! Vì vậy em mong anh có thể nói rõ hơn để em hiểu được ý nghĩa đằng sau tác phẩm cuối cùng đó. ^^

    Dẫu sao thì 3 chuyện này của anh khá hay và ý nghĩa, thích nhất là ở chỗ, nó giúp người ta nhận ra việc nuôi dạy 1 đứa trẻ là vĩ đại và khó khăn biết dường nào… ( đọc xong em hết dám kết hôn và sinh con anh ạ ^^ với lại em cũng nghĩ, tương lai mình k0 có dự định sinh con vì em hiểu trách nhiệm đó quá nặng nề, em thì lại k0 đủ khả năng, đôi khi lệch lạc 1 tí thui là mình sẽ phá hỏng cả công trình nuôi con kỳ vĩ đó). 

    Năm mới đến rồi, em chúc anh luôn vui, thành công và hạnh phúc với những lựa chọn của bản thân và điều quan trọng là mong anh sẽ còn chia sẻ những bài viết, cảm nghĩ hay cho mọi người đọc để họ có thể mở rộng thêm tâm hồn, cũng như sống sao cho tốt đẹp hơn ^^ 

    • http://henrylongnguyen.com Henry Long Nguyen

      Một trong những phiên bản rút gọn thì đừng quá thắc mắc hay tại sao câu chuyện không dài dòng để mình hiểu thêm em ạ. Tại sao phải suy nghĩ nhiều hay thắc mắc của 1 nhân vật nào đó trong một phiên bản rất ngắn như vậy. Chỉ cần như em đã hiểu trong chính comment của em là được. Đôi khi suy nghĩ nhiều không phải là điều hay.

      Và cũng chính trong commnet của em, em cũng đã tự trả lời dc câu hỏi “Liệu có đáng để tha thứ cho người lớn rồi đấy?” Đó chính là vì sao bài viết có tựa là sự quan trọng của những khoảnh khắc.

      Anh ko thích xa hơn như em… anh chỉ dừng lại ở chính câu chuyện mà mình viết, vì anh nghĩ thật ra ko ai là sỏi đá (đó là suy nghĩ tích cực cho loài người đấy) có thể đã từng ngày, hoặc một ngày nào đó họ đã luôn ám ảm về hành động của mình (sao em ko đọc kỹ những dòng đó nhỉ) và cũng sẽ biết thế nào là sự quan trọng của từng phút giây.

      Anh luôn có cái nhìn nhân văn như thế, chứ ko đi sâu phân tích tình huống hoặc thắc mắc vì sao mọi thứ lại trở nên như thế :) cho nên nếu không có gì – anh em ta đừng bàn xa hơn nữa. Chúc em năm mới sức khỏe!

      • Voanhttho91

        Ừm em vốn là người có những suy nghĩ phứt tạp ^^

        Thật chất ở đây k0 hẳn là đào sâu mà vì em k0 hiểu rõ câu chuyện thứ 3 thui nên định hỏi anh để anh giải thích cho em rõ hơn ^^ (k0 hiểu nên hỏi khác với việc hỏi đề đào sâu vào chi tiết đúng k0 ạ?) 

        Vậy em sẽ từ từ ngâm cứu kỹ lại câu chuyện thứ 3 để tìm câu trả lời cho các thắc mắc của mình ^^ thanks câu trả lời của anh và cả lời chúc!

        Happy day!

      • Cherry_chocolatecream

        Em thật sự thích blog của anh, những câu chuyện của anh ,những lời nói hay đơn giản chỉ là heavenly wind nó quá hay, quá là em không thể nói gì…
        Dường như, anh có vẻ như là một người quá nhẹ nhàng với những bản nhạc nhưng lại vẻ như bất cần với những suy nghĩ khác lạ…
        Em chỉ là thấy anh thật lạ…
        Thật lạ…

  • Kelvin

    Khi ta nghĩ cuộc không tốt thì nó sẽ không bao giờ đẹp được … khi ta nghĩ nó màu hồng sẽ có những trải nghiệm thú vị …. Sự lựa chọn là của bạn

    Thanks for ur share Long Nguyen

  • FD

    MỖI CÂU CHUYỆN LUÔN CÓ Ý NGHĨ RIÊNG CỦA NÓ, LUÔN LUÔN CÓ MẶT TỐT VÀ MẶT XẤU TRONG MỌI VẤN ĐỀ, HÃY NÊN NHÌN NHẬN MỘT CÁCH TÍCH CỰC ĐỂ CẢM NHẬN SỰ VIỆC THEO ĐÚNG CÁCH MÀ ÔNG ANH ĐÂY NÓI. THANK ÔNG ANH VÌ ĐIỀU ĐÓ

  • kyo

    bản nhạc là j vậy bạn?:D

    • http://henrylongnguyen.com Henry Long Nguyen

      Sound Track trong 1 phim hoạt hình của Studio Ghibli – Nhạc nền này có tên:  A Town With An Ocean View

  • An Nguyễn

    Em chào anh,
    Em và anh là 2 người xa lạ, nhưng những bài viết của anh đã gắn kết những tâm hồn chưa bào giờ quen biet được gặp nhau tại nhiều những con đường dài trong cuộc sống..Cám ơn anh về những gì anh đã viết trên blog. Mong rằng sẽ có cơ hội được gặp anh. Chúc anh năm mới nhiều sức khỏe , thành công trong công việc và luôn có một cuộc sống hạnh phúc bên gia đình.

  • Minh Châu

    Tâm hồn anh là một khu rừng chứa đầy những bí mật. Những bí mật mà khi ta khám phá ra lại thấy đó là những điều, những con ng, những khoảnh khắc ngay bên cạnh ta.
    Chúc anh năm mới Vạn sự như ý 
    Hy vọng năm mới anh có thể giúp tôi và n ng yêu mến tâm hồn anh nhận ra nhiều hơn những bí mật của cuộc sống.

  • Mousebrow

    hi! bài viết của bạn chạm vào  những suy nghĩ vẫn đang diễn ra trong mình bấy lâu.
    ngay lúc này tâm mình không được bình yên, khi gặp những chia xẻ của bạn sự
    đồng cảm đã khiến mình cảm thấy thanh thản hơn rất nhiều. cảm ơn ban!

  • Dinhnguyen55

    Anh đúng là “khu rừng có nhiều bí ẩn”, thâm trầm sâu sắc, có khi nào trong mỗi khoảng khắc ấy bản thân lại tự mâu thuẫn với bản thân mình ko anh?

  • Kjemvodanh

    Tôi cũng đã được quen với 1 vài người bạn. Thâm trầm sâu sắc. Họ lấy chính những câu chuyện để nói lên chính lòng mình. Họ thấy mình trong những hoàn cảnh của người khác. Nhưng họ rất cô độc. Chính họ khi buồn. khi cô đơn ngồi 1 mình cảm thấy vô vọng vô cùng… 

  • bluelove

    Đọc bài của anh (ko biết bao nhiu tuổi cứ gọi tạm “Anh” đã cho phải phép :D ) thấy bài nào cũng hay và khá là ý nghĩa. Nhưng phải rất lâu anh mới “rặn” ra đc 1 bài :P nên muốn đọc nhiều cũng khó nhỉ ^^! Nhưng có lẽ lâu như vậy nó mới tâm huyết hehe :D , cố gắng sản xuất cho ra lò nhiều nhiều bài hơn nữa đi anh, bồ kết quá :X  thật sự là quá hay và chân thành cảm ơn vì đã cho em ngộ ra được nhiều thứ :) Thank u

  • Pinky

    Theo dõi blog của anh đã lâu, dù không thật sự đồng cảm với 1 số quan điểm, nhưng vô cùng ngưỡng mộ cái tầm và cái tâm của anh với cuộc sống. Ngoài ra, em cũng đặc biệt tâm đắc suy nghĩ của anh về chữ DUYÊN, về những gì tự đến tự đi trong cuộc sống, việc em vô tình biết đến blog này của anh đúng là bởi 1 chữ DUYÊN. Anh biết không, em nghĩ, đôi khi những người hoàn toàn xa lạ, dù có thể vô tình lướt qua nhau trong đời thật, nhưng tiềm thức lại được hạnh ngộ để cùng chạm đến, cùng rung động với những tâm tư, trăn trở của nhau thì đó cũng là 1 sự sẻ chia đáng quý.
    Hôm nay, em đã khóc khi đọc entry này, ấm áp có, xót xa cũng có, và em tự hỏi, có bao nhiêu người không đủ sự can đảm để gánh vác hết trọng trách mà họ vô tình (hay cố ý) được trao? Và có bao nhiêu bi kịch xuất phát từ sự thiếu can đảm và thiếu ý thức ấy?

    Nhìn lại mình, em thấy mình đã quá may mắn, cám ơn anh đã giúp em thêm yêu cuộc sống của mình, và CÓ TRÁCH NHIỆM hơn với nó.

    Chúc anh luôn vui và thành công.

    P/S: Không biết anh có từng (hay đang) là admin của accvn không nhỉ? Và anh có biết nick Aster, hay Lamthien, Truong An không? (đều là 1 người cả). Cũng ko có gì quan trọng anh ạ, đơn giản là đôi lúc em cảm thấy sự giống nhau trong cách diễn đạt, lối suy nghĩ của anh và bạn ấy. Ko phải nói ai đạo ai, anh đừng hiểu nhầm, nhưng những người bạn vẫn thường bị ảnh hưởng bởi phong cách, quan điểm của nhau, đó là chuyện bt. Nếu 2 người có biết nhau thì em cảm thấy rất vui vui ngộ ngộ, thế thôi, vì Aster cũng là 1 người bạn quen trên mạng mà em rất quý và thấy khá hợp nhau, dù không biết (và cũng ko có nhu cầu) biết mặt bạn ấy.

    • http://henrylongnguyen.com Henry Long Nguyen

      Thank em! Em không đồng nhiều quan điểm cũng đúng thôi :) cái hạn chế chung của loài người là thế mà, là sự không hoàn hảo. Nếu hoàn hảo hơn anh đã không tự chỉnh sửa mình nhiều đến vậy… mỗi lúc… bất kể lúc nào đủ thời gian để nhìn ngắm lại chính mình.

      À, anh không biết Admin của ACCVN và những Nick đó. Việc người có cùng quan điểm hay suy nghĩ thì cũng nhiều mà. Mọi thứ quan trọng nhất vẫn là sống đúng với chính mình – cố gắng đi theo 1 con đường đúng… nếu không làm dc gì có ích cho mọi người thì ít nhất cũng phải làm dc điều gì cho bản thân và cuộc sống của mình có ý nghĩa. Tuy nhiên anh có thể khẳng định với em 1 điều… trong blog này, những gì anh thể hiện chỉ là 1 góc nhỏ… những cái anh hiểu được và may mắn gặp được… không thể nào nói, không thể nào chia sẻ cho nhiều người cùng hiểu…

      Tất cả không phải vì đó là những bí mật… mà chỉ đơn giản là … không thể kể nhiều về điều mà người khác không thể hình dung. Cái khác nhau – giống nhau và tạo ra sự lớn lao để thay đổi mọi thứ trên thế giới này lại chính là thứ có trong mỗi người… 1 cái đầu… biết suy nghĩ. Hiểu và thực hành… tiểu nhân hay cao thượng, hủy diệt hay xây dựng… chiến tranh hay hòa bình đều từ đấy mà ra…

      Chúc em luôn giữ dc trách nhiệm ấy trong cuộc sống của mình!

      • Heo Cục Bông

        “không thể kể nhiều về điều mà người khác không thể hình dung”—> câu này mô tả thực đúng với em quá

  • GP

    Thời gian sẽ chữa lành mọi vết thương nhưng mọi vết thương đều để lại sẹo. Có người khi nhìn lại sẽ vẫn đau như ngày nào, có người nhìn vào vết sẹo đó mà trưởng thành lên. Mong mọi người có thể đối xử bằng sự yêu thương để không có những vết sẹo xấu xí trong nhau. ( e không biết bình luận ở bài viết này có hợp lý hay không. Đây chỉ là một chút suy nghĩ của e sau khi đọc một số bài viết của a)

  • oải hương

    mình không cho rằng việc kết hôn và nuôi đứa trẻ là sự can đảm. Mình là mẹ, minh là vợ của người đàn ông mình yêu thương như cuộc sống này, là mẹ của đứa con- tình yêu của vợ chồng mình, đó là hai niềm hạnh phúc lớn lao nhất mà  mình đã may mắn nhận được từ cuộc đời.

    • http://henrylongnguyen.com Henry Long Nguyen

       Lại thêm 1 người phản bác mà không nhìn rõ cấu trúc câu chữ mà tôi thể hiện. Bạn đọc kỹ lại bài viết và xem lại cụm từ “Đối với tôi” trong cả đoạn “Những người yêu nhau và đi đến hôn nhân đã là rất can đảm.” Nếu tôi bỏ vế đầu tiên trong câu đó thì bạn có quyền phản đối điều tôi nói.

       Tuy nhiên có cụm từ đó thì bạn không thể phản đối vì nó đã nói rõ ràng rằng đấy chính là ý kiến của riêng tôi chứ tôi không khẳng định điều đó là tuyệt đối đúng và phải trở thành quy luật để mọi người phải nhìn nhận theo. Và cũng một cách sử dụng ngôn từ có chủ ý như vậy, tôi là người rất tuân thủ những quy tắc của mình đến độ tự hào rằng rất khó có người phản đối tôi 1 cách thuyết phục. Hy vọng sự giải thích này làm bạn hài lòng :)

  • Loseflower

    híc! bản nhạc hay quá, em muốn down thì làm thế nào ạ?

    • http://henrylongnguyen.com Henry Long Nguyen

       Anh sẽ cho nó vào Album nhạc không lời – sẽ giới thiệu ở mục Entertainment – Album. Em chờ sẽ có bản chất lượng cao.

  • Loseflower

    hì, em tìm được rồi anh ạ! thanks anh vì đã post nhiều bài hay đến thế nhé :))

  • http://www.facebook.com/profile.php?id=100000176262116 Cụ Già Ham Chơi

    Hãy cứ xem mỗi bài viết là để ngẫm ra cho riêng mình,cám ơn tác giả bài viết .

  • MLH

    Ai cũng từng có giai đoạn là một đứa trẻ. Nhưng một khi đã trưởng thành, mấy ai còn nhớ đến cái thời thơ ấu ấy đế biết yêu hơn, biết quan tâm hơn đến những đứa trẻ xung quanh hay những đứa trẻ do chính họ sinh ra? 

  • Đào Xuyên

    Em cảm ơn anh – vì bài viết. Và bản nhạc

  • Tieuthuquynh2006

    bn ơi cho mình hỏi nguồn nhạc nền bài này là j vậy?

  • Tieuthuquynh2006

    cảm ơn Henry Long Nguyễn thật nhiều…

  • Tuan Anh Le Huynh

    Cảm ơn bài viết của tác giả chia sẽ kinh nghiệm, mình cũng chỉ là một đứa trẻ chưa từng trải hy vọng từ bài viết có thể tránh được một số điều …

  • Takelua

    Hay qua’ ! Xin cam on tac gia ! 

  • Lily Calla

    Em cảm ơn anh vì những khoảnh khắc anh dành cho mọi người khi đọc blog này!

  • Fanmanganbizen

    những bài viết giúp tôi giải quyết được nhiều vấn đề, thật may mắn khi gặp được trang blog này.Cảm ơn tác giả

  • Fanshiloan

    cam on ban
    Bai viet that y nghia
     

  • Bichdinh66

    Bai doc nay rat hay,toi khong biet day la lan thu bao nhieu toi da doc va duoc doc,that su cam on tac gia bai viet nay,moi lan doc la toi cam thay tham thia vo cung.Cuoc doi qua la dang qui ,ta phai luon tran trong nhung gi minh da co va dang co.That su bai doc da giup toi hieu sau sac hon ve nhung khoang khac dang co trong cuoc song va uoc vong nho nhoi la khong dam danh mat du chi mot khoang khac nho nhoi cho nhung nguoi than xung quanh,gia dinh ban be va nhat la mai am gia dinh cua toi

  • http://www.facebook.com/milo.nasaky Milo Nasaky

    lang thang tren mang vo tinh zo day thay hay hay, thanks, “good luck to you”

  • Theresaquynh1991

    Cam on tac gia cua bai viet nay. No la mot loi dong vien rat lon cho minh trong chinh luc nay….

  • Phong Nguyen

    Chúc bạn Long luôn hạnh phúc và con bạn sau này lớn lên cũng là người có thể tạo nhiều cảm hứng như cha của nó :D

  • Nguyen Thu Thuy

    Bài viết của tác giả rất ngắn gọn, súc tích, đầy cảm xúc, sự từng trải  và sức thuyết phục. Mới biết đến Gió thiên đường của anh từ hôm qua. Hy vọng biết thêm một trang hay nhu vậy sẽ có thêm những cảm xúc trong cuộc sống này … Cảm ơn tác giả!

  • Fuu

    Xúc động. Tò mò về tác giả

  • vit xinh

    chi oi :) em dang lam ctrinh radio cho cong ty,em co the lay bai viet cua chi de doc dc ko a???neu chi ko phien long,em se gui lai radio cho chi nghe ^^ chi co the dang lai o blog cua chi neu chi thay hay a,em lam de chia se cam xuc voi moi ng chu ko dung kinh doanh thuong mai hay quang cao dau a,em cam on a

    • http://henrylongnguyen.com Henry Long Nguyen

      Đầu tiên, tôi là chủ trang blog Heavenly Wind – henrylongnguyen.com – Em vui lòng điều chỉnh lại cách xưng hô nhé, trước khi em viết liên lạc với 1 ai đó, em phải tìm hiểu xem họ là nam hay nữ. Trang Web của tôi là henrylongnguyen tức Henry Long Nguyen – mà em vào đọc bài rồi gọi tôi bằng chị là thế nào??? Không lẽ lời lẽ và phong cách trên web của tôi giống nữ lắm sao?Đó là điều thứ nhất, và nó ảnh hưởng đến điều thứ 2 là tôi không muốn để ai sử dụng bài viết của mình khi mà họ không thực sự chú trọng tác giả của nó là ai ngay từ đầu.

      Thân chào em!

  • Hoàng Anh

    Cảm ơn anh,
    Em đã đọc những bài viết của anh từ rất lâu rồi, và đây có lẽ đúng là bài mà em cần.Em thật sự ngưỡng mộ anh, muốn biết thật ra anh là người như thế nào? cuộc sống của anh ra sao? những người may mắn được bên cạnh và yêu thương anh là ai?
    Nhưng chắc em sẽ không có cái cơ may được gặp anh. Thôi, vậy cũng tốt, để anh mãi mãi là thần tượng của em, nhé.
    Hoàng Anh.

  • http://profile.yahoo.com/IFD2TSGI77BVNRRKKTS77NLRQA nhỏ

    “Sống để thấy mình bé nhỏ và yêu thật nhiều để biết mình có thật”. Tôi đã tâm đắc và khát sống như vậy nhưng không phải lúc nào tôi cũng đủ niềm tin để biết mình cần gì. Cứ bước đến và tìm kiếm nhứng thứ thậm chí rất gần, rất xưa cũ nhưng lại không nhận ra?! Mãi tập trung vào những những việc cần cho sự tồn tại có ai đó đã quên hẳn mình đang sống và đánh mất thứ quí giá nhất là: chính mình, dĩ nhiên tôi lạc mất người ấy. Tôi cố tìm những vụn vỡ, chấp vá lại để tình yêu lại có thể phiêu linh, để tôi được bay lên, để được sống. Cám ơn “Gió thiên đường” đã làm tôi hiểu thêm về tình yêu và cuộc sống.

  • http://www.facebook.com/hien.nguyencong.10 Hiền Nguyễn Công

    Bài viết của anh thật hay…giống như không khí luôn ở xung quanh nhưng ta ít khi chú ý cảm nhận đc…đọc bài viết của anh không thể nào đọc 1 lần được,phải nghiền nhiều lần mới sướng…nhưng mỗi lần đều mang đến 1 luồng sinh khí mới,cảm giác vui vẻ hạnh phúc…niềm vui từ những điều bình dị nhưng là nền tảng tuyệt vời của cuộc sống…..
    Em hay chia sẻ bài viết của anh trên facebook của mình hơi nhiều(thực ra là lưu lại trên tường của mình để dễ theo dõi), ko biết như vậy có được ko anh…

    • http://henrylongnguyen.com Henry Long Nguyen

      Nếu chia sẻ link thì cứ vô tư thôi em, copy nội dung và chia sẻ link khác nhau mà :)

      • Heo Cục Bông

        anh ơi, em có thể dùng bài viết của anh để thu âm được không ạ? em rất thích những bài viết của anh và em muốn đọc để thu âm lại rồi post lên youtube tặng bạn bè mình (sẽ dẫn link bài viết ạ)

      • http://henrylongnguyen.com Henry Long Nguyen

        Được em.

  • http://profile.yahoo.com/QHOUIVYRLW3FUYLBBWS2NJGDJY Phuong

    Những bài viết rất hay.

    Vô tình mình đã tìm thấy được 1 website dễ thương này …

    Cảm ơn tác giả …Chúc tác giả luôn vui khỏe

  • hương

    Cảm ơn tác giả, bài viết thật ý nghĩa. Hy vọng ai cũng hiểu ý nghĩa quan trọng của từng khoảnh khắc. Hy vọng niềm lạc quan, nhân ái luôn là điều đc mọi người trân trọng và hướng đến

  • Khuynh Thanh

    Một hạt cải có thể chứa núi Tu Di, một sát na có thể được coi là vĩnh hằng ( sát na nghĩa là khoảnh khắc)
    Câu này có đúng với chủ đề trên không nhỉ?

    • http://henrylongnguyen.com Henry Long Nguyen

      Câu mà tôi biết là:Càn khôn tận thị mao đầu thượng,. Nhật nguyệt bao hàm giới tử trung.

      Nghĩa là: Trời đất có thể nằm trên đầu 1 sợi lông, Mặt trăng mặt trời nằm gọn trong hạt cải.

      Sát na không có nghĩa là khoảnh khắc – nó là đơn vị đo thời gian nhỏ nhất được gọi tên trong Phật Giáo Nguyên Thủy – hiểu về nó rõ ràng nhất có thể tham khảo bộ Vi Diệu Pháp.

      Nhìn chung là ko có gì nhiều liên quan mật thiết đến chủ đề :)

  • Nhất Tâm

    Cảm ơn anh rất nhiều!

Copyright © 2009 - 2014 Heavenly Wind™ | Gió Thiên Đường™
– Sống Chậm Lại… Nghĩ Khác Đi… Yêu Thương Nhiều Hơn!
Henry Long Nguyen - Powered by WordPress
Krishnamurti: Chân Lý là mảnh đất không có lối vào!