[Suy Ngẫm] Trên Tay Có Đá

Tags: , | Categories: Kỹ Năng - Tư Duy, Lăng Kính Xã Hội, Tiêu Điểm

Trên một ngọn núi cao lêu đêu đứng khều mây, có ông thầy. Lần đầu tới chơi, thầy kêu bỏ mấy cục đá xuống cho rảnh tay múc giùm ta gàu nước. Bạn cãi ủa con có cầm đá gì đâu. Thầy cười, khi nãy con định ném đá cho bể đầu ông xe ôm dưới chân núi mà.

Tại thằng cha đó lấy tiền công mắc quá, mới chạng vạng mà tính giá gấp đôi lúc ban ngày, bạn ngoay cái miệng phân trần. Thầy lại cười, mấy chục ngàn đó cũng còn rẻ, vì chở con là chở theo một đống đá, nặng lắm chớ đâu phải chơi.

Giọng thầy không có chút cà rỡn nào, làm bạn ngờ ngợ ngờ ngợ ngờ ngợ miết. Không nén được, bạn xòe tay ra coi và thật kỳ lạ, bạn thấy trên tay mình thiệt tình là có đá. Thiệt tình là bạn đang lăm le chực chờ ném vào người khác, giống hệt cái cách người đời hăng hái ném nhau.

Bạn về nhà rồi, chuyện mấy cục đá cũng lẽo đẽo theo về, đeo bám dai dẳng. Đôi khi bạn bĩu môi lườm nguýt ai đó, mắng xiên chửi xéo ai đó… mà thấy rõ ràng là mình vừa ném đá vào người ta. Đôi khi viết một đoạn chữ mà thấy lổn nhổn nặng nề như đá. Đôi khi chỉ nói nửa câu mà thấy người nọ rúm ró vì đau. Ném đi rồi thấy sướng phút đó, hể hả phút đó nhưng dường như người không nhẹ bớt, vì cục đá thiên hạ ném trả bạn nhặt lấy mang theo bên mình, rình chờ cơ hội chọi lại.

Những hòn đá đó không bao giờ rơi xuống đất, bởi không người này cất thì người kia cũng cầm. Vì nó mà mình đau nhưng người ta vẫn giữ gìn để tiếp tục làm đau người khác, hòn đá được ném đi ném lại trong một hành trình sát thương không ngơi nghỉ. Sách nói vậy. Sau này, bạn nghiền ngẫm sách thiền các loại, bạn nghiên cứu kinh Phật, Kinh thánh, kinh Coran…

Bạn cố không lẫn lộn giữa chê bai và lăng mạ, giữa phê bình và đạp đổ, giữa gièm pha và hạ nhục… để nếu có ném đi thì chỉ là những hòn đá con con. Thấy chưa ăn thua, bạn hay lên núi nói chuyện với ông thầy học cách làm sao bỏ đá khỏi tay. Ông thầy cười nói phải có cách nào thì ta đâu có bỏ chạy lên đây, ở một chỗ chỉ có mây và vài nhà hàng xóm. Ít người lại qua, ít va chạm, ít thị phi thì đỡ phải ném đá nhau…

Nhưng bạn ở một chỗ nào? Chỗ mà sáng sớm dừng ở đèn đỏ có kẻ chạy xe lấn đường xước cả tay bạn. Chỗ mà sáng sớm phát hiện ra chị kia thản nhiên cân thiếu. Chỗ mà sáng sớm anh cảnh sát giao thông ngoắc bạn lại kiếm tiền lót tay. Chỗ mà sáng sớm mở trang báo thấy bao nhiêu chuyện nát lòng: chó người giàu cắn chết người nghèo, mẹ ngược đãi con, chồng giày vò vợ…

Chưa hết, biển thông tin đưa bạn tới gần những sự thật, ở đâu đó người ta đào bới tận diệt thiên nhiên. Ở đâu đó có những đứa trẻ bị đẩy ra đường phơi mưa nắng kiếm tiền khi vẫn còn ẵm ngửa. Ở đâu đó có những người phụ nữ bị bán mua rẻ mạt…

Bạn nghe lửa bốc lên đầu, giận đầy ứ họng. Căm. Uất. Ngột ngạt. Nghe đá ở đâu bỗng chất oằn cả người, kẻ thủ ác mà đứng trước mặt bạn dám ném cho họ chết lắm. Nhưng đó là “ở đâu đó…”, giờ chuyện xảy ra ngay ở quê hương bạn, cách chỗ bạn chỉ hai mươi cây số. Nghe đâu, coi bản tin thấy hai vợ chồng trẻ người mà tàn ác man rợ, nhục hình tra tấn thằng nhỏ làm công mà tỉnh bơ như thở, như ăn, có một bà già quê đập bể tivi rồi xách dầm xuống xuồng bơi đi “đi đánh hai đứa ác ôn đó coi tụi nó biết đau không?”.

Như thể hết cách rồi, đá phải được đáp trả bằng đá. Bạn giận mình sao không được như bà già đó. Những cuốn sách về nghệ thuật buông bỏ, hạn chế sân hận trải rộng tình thương… đã trở nên vô nghĩa.

Không thể buông bỏ ở cái thời thế còn ngổn ngang này. Đến cha mẹ mà tàn tệ với con, không phải loạn thì là cái gì. Ông thầy trên núi gọi điện thoại xuống, nói ông coi tivi rồi. Lặng đi giây lát, ông nói “ta thấy sợ…”. Ông thầy sợ vì tôn giáo mà ông đeo đuổi làm sao cứu rỗi được người đã đánh mất chất người. Còn bạn sợ vì luật pháp làm sao cải tạo, thay đổi được người mà không phải người. Sách nói không có gì là rác hết, bạn đã từng tin vậy nhưng giờ chê sách xạo, thiệt tình.

Tội ác biết đâu nảy sinh từ những cú ném đá lặt vặt nhỏ nhít mà người ta không nhận ra. Cho đến một ngày…

Nhà Văn – Nguyễn Ngọc Tư

© 2012, henrylongnguyen.com. Luôn Tôn Trọng và Bảo Hộ mọi Tác Quyền như một lời cảm ơn!

1/ Lời nhắn về ý thức Bản Quyền và Quyền Tác Giả:
…” Bài viết dù là của ai thì nó cũng không tự nhiên mọc ra như cây cỏ để bạn bứng về trồng lên mảnh vườn của bạn. Và nếu bạn nghĩ rằng mình có thể đủ thông minh để qua mặt được các cổ máy tìm kiếm, tác giả sẽ không truy được bài viết mà bạn đã chôm chỉa ngay cả khi bạn đã xóa bỏ thông tin tên tuổi của họ hoặc đã đổi luôn tựa đề thì tôi thật tình nghi ngờ về trí tuệ của bạn đấy. “
2/ Có thể tìm hiểu nguyên văn nội dung của đoạn trích trên bằng cách Click vào phần văn bản này cũng như tham khảo thêm các điều khoản khác về Quyền Sử DụngTác Quyền tại Website này.


  • http://www.facebook.com/regulus0908 Hương Giang

    Cảm hứng từ vụ VN’s got talent hả?

    • http://henrylongnguyen.com Henry Long Nguyen

       Mình im im thế mà cũng có người nhận ra… bạn G tinh tế thật! :)

  • An Nguyễn

    Anh cho em hỏi tên bài nhạc nhé. Cám ơn anh và chúc anh cuối tuần vui vẻ.

    • http://henrylongnguyen.com Henry Long Nguyen

       Đây là bài Happy Face :)

  • Generalphamlong

     nhà văn NNT đã cụ thể hóa cái từ “ném đá” thành 1 bài viết ngắn chứa đựng những suy nghĩ vừa thực tế vừa tinh tế, vừa sâu sắc, về đời về Đạo, về nhân sinh, bài viết này tôi đọc lâu rồi trên báo Tuổi trẻ cuối tuần, nay được xem lại, thật cảm ơn anh Henry ^^

  • Hoimai2011

    Lâu quá ko thấy bác đăng bài mới để đọc :D

    • http://henrylongnguyen.com Henry Long Nguyen

       :) Vì một số lý do khách quan.

  • http://www.facebook.com/binhnguyen.nguyen.102 Plato Zelenyy

    P tình cờ tìm được trang nhờ đi tìm bài viết về moonsign, các bài viết của bác hay quá, hôm nay khi đọc bài này P thật xúc động(k biết phải dùng từ thế nào cho đúng nữa) . Nhất là ba đoạn cuối, nó khiến P suy nghĩ nhiều nhất, chưa đầy 18 năm từ khi sinh ra nhưng P đã nói bao nhiêu câu khiến người khác phải đau? đó là ném đá, dù không cố ý và có lúc vì muốn những bạn đó tốt lên. ..”Như thể hết cách rồi…trở nên vô nghĩa” P giật mình, đã có những lúc bức xúc đến nỗi giận chính mình. P cũng từng gặp một người bạn, trước đây bạn ấy rất thích đọc sách hạt giống tâm hồn nhưng giờ đây bạn ấy nói rằng cuộc đời không như sách,…k thích đọc sách nữa. Haz, có những lúc không thể làm theo những gì mình từng nghĩ mà lại theo cảm giác nhất thời,… P cũng đang tìm cách triệt tiêu những con bò đây. Cảm ơn những bài viết của bác Henry nhiều lắm. đã lâu rồi mới tìm được những bài viết ý nghĩa như thế này và cả những kiến thức rất hay về cung hoàng đạo nữa. Mà P hay đọc cũng một phần vì Bác cũng là song tử, đọc những bài ở mục cá nhân đôi lúc P thấy P giống bác ghê, bác viết thêm nhiều nữa nhé, chúc bác luôn vui vẻ.

  • Linh Hoàng

    Không liên quan nhưng mình có thể xin list của những bản nhạc trong web được không ?
    Rất cám ơn bạn

Copyright © 2009 - 2014 Heavenly Wind™ | Gió Thiên Đường™
– Sống Chậm Lại… Nghĩ Khác Đi… Yêu Thương Nhiều Hơn!
Henry Long Nguyen - Powered by WordPress
Krishnamurti: Chân Lý là mảnh đất không có lối vào!