Đôi khi ta bỏ mất lòng biết ơn cơn gió mà chỉ thấy rằng cơn gió vô tình, sao không ở mãi cùng ta. Gió vốn động, đến và đi là quy luật, để mang yêu thương đi khắp chốn. Gió đâu có bao giờ dừng lại, và chẳng ai nhốt được cơn gió.
Ngàn năm trước, vạn năm sau… nhân loại vẫn đắm say và điên cuồng với chữ “Tình”. Hấp lực nào của tình yêu khiến nó lôi cuốn mạnh mẽ biết bao thế hệ loài người đến vậy?
Câu trả lời thật ra rất đơn giản. Trong một Series phim gần đây tôi đang theo dõi có một câu nói rất hay rằng: “Nếu ai đó nói với bạn điều gì tốt đẹp trước chữ “nhưng” thì nghĩa là… tất cả những lời trước đó đều vô nghĩa”. Vì vậy, thật sự với tôi thì câu trả lời rất đơn giản… nhưng nó cũng rất khó khăn để hiểu…
Phàm cái gì trên đời này mà tỏ ra khó định nghĩa, khó nắm bắt, khó điều khiển, khó quản lý thì nó chính là thách thức khiến chúng ta muốn chinh phục bởi cái gì mà có thể hiểu rõ ràng cặn kẻ thì còn gì là bí ẩn để mà tò mò khám phá nữa… Nhất là khi thứ đó lại mang đến những ngọt ngào, những trải nghiệm cảm xúc mới mẻ, những niềm vui khó tả… dù thâm tâm chúng ta… ai cũng biết rằng đằng sau tất cả những điều đó… tình yêu cũng bao gồm những giây phút đau khổ, cay đắng xót xa và nước mắt.
Trớ trêu thay chính chúng ta đã bất chấp và bỏ qua tất cả cảnh báo của lý trí để làm theo trái tim mình… Đúng hay sai… chớ bàn đến bởi không một ai trên thế giới này đủ thẩm quyền để phán xét tình yêu là đúng hay sai. Ngay cả bậc thánh nhân cũng không dám phê phán tình yêu… tôi chắc chắn điều đó.
Vậy là, chúng ta đều đồng ý rằng tình yêu mang đến hạnh phúc và đồng thời cũng mang đến đau khổ. Vì sao đau khổ?
Một trong những nguyên nhân lớn nhất chính là do chúng ta mau quên. Quên rằng tình yêu là thứ khó định nghĩa và nhất là nó rất khó nắm bắt. Cổ nhân vẫn khuyên rằng: “Đừng bao giờ ngủ quên trong chiến thắng, chiếm thành bao giờ cũng dễ dàng hơn giữ nó.” Điều đó đúng cả với tình yêu!
Có những cái mình có trong tay và không trân quý nên đến khi nó mất đi thì mới hỡi ơi: ta đã sai mất rồi. Và có những người sẽ càng sai hơn khi để cho đau khổ của tan vỡ vùi dập mình. Đến nỗi phải cay cú, hận thù.
Mình đánh rơi sao lại trách đời và trách người?
Lại nghĩ đến chữ duyên. Cuộc đời hợp hợp tan tan đều có nhân – duyên. Đâu ai có thể đổi thay được những sự thật ở quá khứ? Hiện tại chính là một sự thật cần nhận diện, để không tiếp tục đánh rơi chính mình. Nhân cách, tình người, và biết bao giá trị khác sẽ tiếp tục rơi nếu không biết dừng lại, phản tỉnh chính mình.
Đôi khi sự ích kỷ và lòng thù hận đã làm con người trở thành ác quỷ. Vẫn hình tướng của người đó nhưng tâm đã méo mó, dị dạng. Và chắc chắn tâm ấy sẽ làm kẻ đó phải khổ thôi.
Đời như cơn gió bên thềm, mênh mông, vô định. Có cái gì là của mình đâu mà trói buộc? Cứ nhẹ nhàng thôi, như gió bên thềm vậy, gió mang mát mẻ cho thềm nắng, cho ô cửa… Những cơn gió cứ thế ghé qua, thực hiện nhiệm vụ tắm mát cho người và cây cỏ.
Đôi khi ta bỏ mất lòng biết ơn cơn gió mà chỉ thấy rằng cơn gió vô tình, sao không ở mãi cùng ta. Gió vốn động, đến và đi là quy luật, để mang yêu thương đi khắp chốn. Gió đâu có bao giờ dừng lại, và chẳng ai nhốt được cơn gió.
Tình yêu cũng thế, đừng nhốt nó bằng cách buộc chặt một con người. Hãy yêu theo cách của gió, đừng hờn giận như cỏ cây, đừng trách gió vô tình bởi tình yêu của gió không dành cho riêng bất kỳ một cá nhân nào…
Henry Long Nguyen viết tiếp tùy bút của Lưu Đình Long
Đời người thì ngắn ngủi, thời gian thì chẳng dừng lại bao giờ. Cũng nhiều lần tôi nói, bạn nói, chúng ta nói rằng: Thời gian trôi nhanh quá nhỉ? Nhưng rồi ngẫm lại thì thật sự nó không hẳn là quá nhanh mà là vừa đủ. Đủ để hình hài của một đứa trẻ trưởng thành... rồi trở thành ...
Mỗi cá nhân hợp thành tập thể rồi hình thành xã hội – đặt ra quy chuẩn – luật lệ đúng sai – Bằng cách đó chính chúng ta tạo ra dòng chảy cuộc sống và để nó cuốn lấy ta và những thế hệ khác ở tương lai. Đó là cách chúng ta gọi tên “cuộc sống” và cho ...
Sẽ rất đau đớn khi bạn yêu một người nào đó mà không được đáp lại.
Nhưng còn đau đớn hơn khi bạn yêu một ai đó mà không đủ dũng cảm để nói cho người đó biết bạn đã yêu như thế nào.
Có thể chúng ta phải gặp một vài người nào đó, nhầm một vài lần như vậy trước ...
Đây là bài hát trong trẻo nhất mà tôi từng biết. Giai điệu của nó luôn khiến người ta bồi hồi xúc động, nhất là khi đang có tâm trạng mà nghe những lời ca trong vắt ấy cất lên thì chỉ muốn bật khóc.
Đó là cảm giác đầu tiên khi tôi nghe bài hát ấy, nghe đi nghe ...
Bài viết này là một trong những chủ đề mà tôi ngâm lâu nhất bởi muốn nói mà có quá nhiều điều để chia sẻ chẳng biết nên chọn lọc cái gì để trình bày.
Tôi có 3 đoạn chính trong bài viết này - không hẳn là do tôi viết hoàn toàn:
- 1 trong số đó chỉ là ...
Thật khó để tìm một chủ đề hay đề tài nào đó để thay lời chúc trong những ngày này, bởi ai cũng bận rộn, tất bật cho những niềm vui, những dự định, những chuyến đi chơi và cả sự hối hả để mau chóng kết thúc những công việc dang dỡ của năm cũ.
Tại Blog Gió Thiên Đường, ...
Ngụ ý của câu chuyện dưới đây chính là việc lựa chọn cho mình một thái độ sống và hiểu nó một cách đúng đắn. Theo tôi để tồn tại là không đơn giản. Nhưng chúng ta không chỉ cần phải tồn tại mà còn phải sống. Sống theo bản năng là cách của loài vật. Chúng ta không thể ...
Tự Sự - Lưu Quang Vũ
Dù đục dù trong con sông vẫn chảy
Dù cao, dù thấp cây lá vẫn xanh...
Dù người phàm tục hay kẻ tu hành,
Cũng phải sống từ những điều rất nhỏ.
Ta hay chê rằng cuộc đời méo mó
Sao ta không tìm ngay tự trong tâm?
Đất ấp ôm cho mọi hạt nảy mầm
Nhưng nụ chồi tự vươn lên ...
Cuộc Đời Không Như Là Cổ Tích...
Tôi không chủ ý giới thiệu bài thơ này, bởi đã có lần tôi đề cập nó trong một bài viết cách đây rất lâu: 5cm/1 Giây. Nhưng nhiều sự trùng hợp liên kết, tôi đang gom ý tưởng để viết 1 truyện ngắn trong đó có nhắc đến bài thơ này. Nguồn gốc ...
Khoảng thời gian năm 2000, đó là khoảng thời gian tôi còn đi học, tôi tình cờ đọc được một truyện ngắn ở đâu đó mà tôi cũng không nhớ rõ là mình đọc được từ nguồn nào. Nhưng tôi nhớ nội dung câu chuyện đó rất rõ, mà lúc đó thì Internet và Google chưa thịnh hành như bây ...
Đôi khi có những điều đứng giữa những sự mập mờ, ranh giới giữa chúng mỏng manh vô cùng. Đứng ở góc nào cũng thì thấy chúng giống nhau, phải tinh tế lắm mới nhận ra sự khác biệt.
Đôi khi, chính ta vẫn thường nghĩ, ở đời, gặp mặt và thân thiết nhau - gắn bó một thời gian dài ...
Trong đời, ai cũng có đôi lần mong cho thời gian quay trở lại. Mà chẳng phải là sự tiếc nuối một khoảnh khắc, một lời nói, một quyết định, hay điều gì còn dang dở, nhiều khi chỉ là niềm thương nhớ chính mình khi ấy, tại thời điểm ấy, khi nụ cười còn vô tư lắm, và ánh ...
Một ngày nọ, sau khi đã tạo ra con người, Đấng Sáng Tạo bèn triệu tập muôn loài đến để hỏi ý kiến về một chuyện:
- Ta muốn tặng cho loài người một món quà giá trị nhất mà ta có được. Nhưng Ta muốn không phải ai cũng dễ dàng có được nó. Vậy ta phải làm sao ...
Cảm xúc đôi khi thật lạ, chẳng biết nó trốn ở đâu khi ta không nghĩ về nó? Cũng chẳng biết điều gì khởi lên những ý tưởng những suy nghĩ hay một câu nói bất chợt nào đấy. Tui đang ngồi thế rồi tự dưng nhớ về một câu gì đó rõ ràng trong đầu mình có biết nhưng ...
Để nói về ca khúc này, chỉ có thể tóm gọn rằng: Đây là một trong số những ca khúc hiếm hoi của Việt Nam giàu hình ảnh và có ngôn từ đẹp đến từng góc cạnh... hơn thế nữa... không nhiều người biết rằng đằng sau chữ "Thụy" trong ca khúc Khúc Thụy Du còn là một câu chuyện, ...
Nếu ai đã có lần
Một mình trước biển
Sẽ thấy con người nhỏ bé làm sao
Nhìn những con sóng dữ thét gào
Mới hiểu được vì sao mình tuyệt vọng
Nếu ai đã có lần
Bất cần sự sống
Hãy đón hạt sương mai trên một cành hoa
Ngắm nụ cười của lứa đôi vừa được làm mẹ , làm cha
Sẽ hiểu được vì sao chúng ...
Một ca khúc khác của Ngô Thụy Miên – Nghe để rồi chợt buồn, chợt xao động chỉ vì một bài hát… Bản tình cuối…! Để rồi ngồi im lặng nghe đi nghe lại .
“Ta đã yêu và ta đã mơ, mơ trăng sao đưa đến bên người” trong mỗi cuộc đời mỗi con người chắc chắn sẽ ...
Tôi đọc rất nhiều những bài viết về gió, hầu như tất cả. Tôi biết ở 1 số bài viết người ta thường cho Mây là người yêu thật sự của gió nhưng tôi không đồng tình. Cho nên những bài viết đó tôi không post ở Blog này, đơn giản là không đồng tình thì không post.
Tôi vốn định ...
Thế giới xung quanh bạn đang thay đổi hàng ngày, hàng giờ... thậm chí từng phút từng giây. Cuộc sống hiện đại cuốn bạn vào dòng chảy tất bật của chuyện mưu sinh và sinh tồn. Điều đó khiến cho bộ não hoạt động nhiền hơn. Kết quả chúng ta đang thông minh hơn và hệ quả chung của sự ...
Đây không phải là 1 bài viết, chỉ là câu hỏi trong entry của 1 cô bé (không biết có còn là cô bé không nữa) và câu hỏi này nhận được nhiều comment khá hay. Do vậy Henry tổng hợp các bình luận hay và biên tập thêm vài ý kiến khác lượm lặt được khi lang thang trên ...
Ngày không nắng, trời nhiều mây... cảm giác dịu mát và thanh bình. Gió khẽ thổi qua, mơn man mái tóc dài của bé. Bé nhớ về hồi ấu thơ, bà thừơng kể bé nghe những câu truyện cổ tích. Bé nhớ hình ảnh nàng tiên cá, cô bé lọ lem, những ông tiên có phép mầu, các thiên thần ...
Thói thường, chúng ta dễ nhìn thấy và phán xét rất nhanh về cái tốt và cái xấu về một người nào đó mà chúng ta thật ra chưa quen biết nhiều. Bạn có thể dễ dàng nhận ra điều này khi quan sát ngược lại "Xã hội" của chúng ta... hay đúng hơn khi gọi là "Dư luận" của ...
Khuyến nghị: Bài viết này mang nhiều quan điểm cá nhân và được Tag trong phần Blog - Cá Nhân - bài viết này không hiển thị ngoài trang chủ. Vì lợi ích của chính mình - bạn nên cân nhắc kỹ trước khi quyết định đọc tiếp hoặc trở về trang chủ để đọc những bài viết khác vì ...
Trên một ngọn núi cao lêu đêu đứng khều mây, có ông thầy. Lần đầu tới chơi, thầy kêu bỏ mấy cục đá xuống cho rảnh tay múc giùm ta gàu nước. Bạn cãi ủa con có cầm đá gì đâu. Thầy cười, khi nãy con định ném đá cho bể đầu ông xe ôm dưới chân núi mà.
Tại thằng ...
Bản chất con người vốn cô đơn. Đó là sự thật. Tất cả mọi người đều có lúc cảm thấy cô độc. Cả những người cởi mở, vui tính nhất hay những người, đang chìm đắm trong hạnh phúc vô biên, vẫn luôn có những khoảnh khắc ko thể chia sẽ cùng ai. Những khoảng trống mà ở đó chỉ ...
Hj, đôi khi cũng thật khó chứ anh, con người ta khi yêu vào rồi thì sẽ dẫn đến giận dỗi, hờn ghen. Dù vẫn biết rất rõ không nên trói buộc gió, cỏ cây cũng vẫn mãi là cỏ cây, nương tựa vào gió để cảm nhận thế giới, cảm giác muốn bứt mình ra khỏi mặt đất để phiêu du cùng gió cũng là vô ích, càng thấy bất lực thì càng thấy khổ đau đấy thôi
YeFi
Ngồi nghe gió bên hàng hiên lạnh vắng
Chợt ước mình hòa theo gió phai phôi
Đổi lấy cuộc đời phiêu lãng nổi trôi
Ta nguyện bán linh hồn cho nàng gió
Ta chảy máu bởi gai đời cuộc sống
Vùi dập mình trong khổ ải xót xa
Triền miên đày đọa thân ta
Trong góc tối một tâm hồn dị dạng
Ta một góc, lặng yên nghe gió hát
Rũ lòng mình những nặng trĩu suy tư
Thoáng sâu xa chút cảm xúc vỡ òa
Ta..trải dài: mênh mang – vô tận
………
Gió
Gió của Henry ngày xưa là gượng cười… là phải sống… là ÁM ẢNH………
Gió ngày nay đã nhẹ nhàng hơn, mênh mông hơn……..Và tập yêu thương nhiều hơn nữa
tựa như 1 vết thương chưa hẳn đã lành nhưng đã ko còn nhức nhối
“Nghe Gió bên thềm” cho mình cảm nhận giống như những ngày cuối tháng 6 này: những ngày lộng gió, nhắm mắt lại – cảm nhận – chợt thấy bình yên trong khoảng khắc
Vì gió động nên mới là gió, gió đi khắp chốn nên gió mới thú vị… nhốt gió sao, không bao giờ muốn và cũng không thể
Nguyễn Tuấn Phong
Anh ơi gửi em link bài nhạc anh kèm vào được không ạ
http://henrylongnguyen.com Henry Long Nguyen
Em ơi, em dùng chương trình “Internet Download Manager” hoặc các chương
trình hổ trợ tăng tốc download khác để bắt Link các bài hát kèm theo
trong mỗi bài viết nếu em thích nhé. Không cần xin link đâu
Bắt đầu bằng cách hơi lan man 1 chút. Bộ phim đầu tiên mà tui định viết Review không phải là phim này mà là Where The Wilds Thing Are, sau đó là Shutter Land nhưng rồi bỏ lững vì không có thời gian. Tui phải nói trước rằng mình không có nhiều kinh nghiệm [...]
“Đừng cố gắng làm người nổi tiếng mà trước hết hãy làm người có ích” và “Biết tự hào về bản thân là tốt nhưng biết xấu hổ còn quan trọng hơn” là 2 câu hỏi nghị luận trong đề thi Văn khối C và D trong kì thi Đại học (ĐH) năm 2011. Hai [...]
“Lòng người ta là giấy, chứ không phải vàng đá” Vì là giấy, nên sao ta cứ nghĩ là vàng để đem đi thử lửa? Đến lúc cháy mất rồi lại thất vọng lòng dạ bạc đen? Sao ta không hiểu rằng, bởi là giấy, nên cái cần và nên làm là chúng ta phải [...]
Một ngoại lệ – Tôi không muốn dẫn dắt suy nghĩ của mình vào trang viết này để bạn thấy những khía cạnh khác. Chỉ đơn giản ở câu chuyện này – tôi muốn bạn tự tìm cho mình những ý nghĩa và lý giải từ chính cảm nhận của riêng bạn! Cuộc sống, lòng [...]
Pingback: [Album Nhạc Không Lời] Heavenly Wind - Instrument Vol 1 | Heavenly Wind™ | Gió Thiên Đường™